Lê Thị Công Nhân


  • "Tôi thấy rằng tôi không thành công, tôi chưa thành công. Tôi thấy rằng mọi thứ cũng thật sự là dở dang, nhưng mà là vì tôi chỉ có thể làm cái phần của tôi, chớ tôi không thể nào làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác. " (Ls Lê thị Công Nhân)

  • LeThiCongNhan

Cuộc chiến Việt-Trung 1979

Xem Tử Vi trọn năm 2010

Font tiếng Việt miễn phí 100 %

Ngày Tháng Âm Lịch

France Cinéma

Thời Tiết

  • Cần Thơ


  • Nha Trang


  • Sàigòn


  • Hà Nội


Mèo Con

  • Hãy xoay mũi tên chung quanh mèo con

RADIO đài RFA

Trang đặc biệt về Hồ Chí Minh

Người Lao Động và Pháp Luật Lao Động

  • Bạn đọc có thể gửi câu hỏi thắc mắc về pháp luật lao động theo địa chỉ: Chuyên mục “Tư vấn pháp luật lao động”, 14 Cách Mạng Tháng Tám Q.1 TPHCM hoặc e-mail: phapluatlaodong@nld.com.vn, congdoan@nld.com

« Sai phạm nghiêm trọng tại Bệnh viện Phụ sản Tiền Giang | Main | Việt Nam không có chế độ tranh cử »

Thứ tư, ngày 02 tháng năm năm 2007

Comments

Feed You can follow this conversation by subscribing to the comment feed for this post.

.

Bac Ho trong tri tuong tuong ha???????hiiiii

du ma tui bay .

có aaaaa là có BÁc Hồ bú cặc !

.

seetgrghfggfgf mặt lồn phản động bú cặc cho riêng mình tao sướng

..

KÍNH TẶNG: "DU MA TUI BAY"

sao chưa cắn lưỡi chết đi.
Bay làm tao tức bóp bi Bác giờ.
Mỗi lần tao tức chẳng chờ,
Bóp tao trước đã, Bác Hồ bóp sau.
khi nào mà bác kêu đau,
Lấy dầu tao bóp, hết đau tức thì.
Tụi bay như cái đù đì,
Thông tin dễ quá khó lì mặt đây.

du ma tui bay

the vietnamese refugees in USA are pie-dogs, bitches.they like drink vulveblood of american's cave that contain HIV virut haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
ĐỤ MẸ LŨ CHÓ DZÒI BỌ LƯU VONG TI NẠN LÀ BẦY THÚ VẬT CHÓ ĐẺ RÁC RƯỞI STUPID MẤT DẠY HÔI THỐI CHOSOOOOOOOOOO haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Trần Hoài Việt

Anh rất mừng là thằng em "đu ma tui bay" đã viết được tiếng Việt có dấu. Ráng chửi bọn phản động thật mạnh hen ! Kể cả chửi anh nữa anh cũng vui lòng, vì anh giả vờ đứng trong hàng ngũ phản phúc Việt Nam Cộng hoà quái thai. Anh là đại tá tình báo Cộng sản Việt Nam, dưới sự chỉ huy của thượng tướng tình báo Trần Nhật Quang. À, anh cứ nói trhế đấy, ai tin thì tin !

du ma tui bay

có aaaaa là có BÁc Hồ bú cặc

!BÁc Hồ bú cặc haaaaaaaaaaaa", đoạn nó sủa tiếp :"Với số tiền chó tôi lừa BÁc Hồ bú cặc bọn chống cộng ngu si này dư cho tui bú lồn con điếm mỹ mấy tháng rồi BÁc Hồ bú cặc haaaaaaaaaaa, chừng nào hết tiền tôi sẽ làm cái "phim tài liệu sự thật hồ chí minh phần hai" BÁc Hồ bú cặc haaaaaaaaaaaaaaaaa,từ nay ko sợ ko có $ bú lồn con đĩ mỹ hôi tanh sida nữa rồi BÁc Hồ bú cặc haaaaaaaaaaa sướng cái thân chó ghẻ già của linh mục hữu lễ chó wa BÁc Hồ bú cặc haaaaaaaaaaaaaaaaaa

.

Bung bo cho Bac.Mac.Lenin... niem tu hao cua ta heheh

du ma tui bay

Cho ghẻ ti nạn lưu vong là loài cộng nô súc vật! là loài dzòi bọ ở cái cầu tiêu little sài gòn ,sau đây là danh sách không đầy đủ những con chó hôi thối thường hay sủa trên mạng :
1. Phạm phong dinh : là con của thằng ngô đình diệm đụ con nông thị xuân đẻ ra nó.Con chó này sút ngày lên mạng pót bài xàm xàm đọc bùn ngủ thấy mẹ.
2. Lê minh đảo : Trong một lần ngứa dái đéo chịu được linh mục ngô đình cẩn đã đụ con chó cái ghẻ trong nhà thờ đẻ ra thằng chó này.thằng lai chó này hiện cầm đầu một bầy chó khá đông ở hải ngoại ,chúng ngày đêm ra sức bú lồn con đĩ mỹ ,dùng giẻ vàng ba sọc hứng cứt mỹ lai ỉa ở cầu tiêu little sài gòn mang cúng cho mấy con chó đã chết ( nguyễn khoa nam,phạm văn phú,trần văn hưng,ngô quang trưởng. . .) để cầu nguyện “hiệp thông chó” để chúng được thường xuyên có $ bú lồn con diếm mỹ cho đỡ thèm . . .
3. Chó linh mục nguyễn hữu lễ : Con chó ghẻ rẻ tiền nguyễn hữu lễ này gần dây thường xuyên lên cơn thèm máu lồn con điếm mỹ sida nhưng ko có $ để bú lồn con đĩ mỹ,trong lúc hấp hối vì lên cơn nghiện máu lồn nó bỗng nghĩ ra một cách dể moi tiền bầy chó tị nạn lưu vong chó đẻ súc vật bằng cách nó cắt ghép vài đoạn phim tài liệu đã đăng từ lâu,xen vào vài câu sủa rẻ tiền thối hoắc tạo thành cái gọi là "phim tài liệu sự thật về hồ chí minh"(chi phí làm phim =0 $).sau đó nó lợi dụng sự ngu đần rác rưởi của bầy chó tị nạn thích chống cộng thế là từ một cuốn DVD rẻ tiền ai làm cũng đc nó hô hào ra mắt ra mũi đồng hương chó,kêu gọi chó đồng hương ủng hộ.Ấy thế mà nó đã bán được gần 20000 bộ,thu về gần two mili $.Nó mừng wá lên SBTN sủa : "Thế nà từ đây chó lmục tui có tiền bú lồn con điếm mỹ sida rùi !!!!!!!" ,nó sủa tiếp :" Lũ chó dzòi bọ lưu vong thích chống cộng này đúng là ngu như chó,tao bỏ có mấy tiếng làm cái cd xàm xàm mà cuỗm được của mấy con chó ngu cả triệu $ haaaaaaaaaaaa", đoạn nó sủa tiếp :"Với số tiền chó tôi lừa của bọn chống cộng ngu si này dư cho tui bú lồn con điếm mỹ mấy tháng rồi haaaaaaaaaaa, chừng nào hết tiền tôi sẽ làm cái "phim tài liệu sự thật hồ chí minh phần hai" haaaaaaaaaaaaaaaaa,từ nay ko sợ ko có $ bú lồn con đĩ mỹ hôi tanh sida nữa rồi haaaaaaaaaaa sướng cái thân chó ghẻ già của linh mục hữu lễ chó wa haaaaaaaaaaaaaaaaaa.
4. Con chó MC việt dzũng (thuộc Asia chó) : đây là con tinh trùng của thằng chó nam lộc(cũng thuộc asia chó) đụ con gái nó đẻ ra. Con chó này mang trong mình dòng máu bẩn thỉu của một quái thai loạn luân nên nó sớm trở thành một con chó cướp cạn trộm cắp móc túi ở cali,là một tên lưu manh giả danh tri thức ,là một con chó trong bày chó chống cộng điên cuồng ngu dốt ở hải ngoại.
Còn tiếp . . .

~


Bố mày là người dân, là ông chủ đất nước, bố mày không có quyền chọn đầy tớ phục vụ cho bố mày sao ?

~linh tinh

Trong trận Khe Sanh 1968, áp dụng chiến thuật biển người Ðiện Biên Phủ, Võ Nguyên Giáp đưa ba sư đoàn vây Khe Sanh, chết vì bom đạn Mỹ hai, chỉ còn đem về một sư đoàn (trừ).

Trong trận chiến cố chiếm cổ thành Quảng Trị, Bắc Việt đã lùa qua sông Thạch Hãn hằng trăm tiểu đoàn.

Tướng Giáp kể “Cứ 5 giờ 30 phút chiều, một đại đội ta lặng lẽ bơi sang sông Thạch Hãn để đánh vỗ mặt Cổ Thành... 8 giờ 30 phút bơi trở về, chỉ còn 5, 7 người. Như vậy trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (135 người) và 60 ngày đêm tấn công thành cổ, ta mất gần một vạn người (một sư đoàn (!),chỉ riêng cho việc bơi qua sông đánh vỗ mặt Cổ Thành!) (TKTT)

“Tết năm 1968, ngay sau khi trung đoàn được thành lập ở miền Bắc, một tháng sau trung đoàn này có mặt tại Quảng Trị. Từ đấy cho đến năm 1972, Quảng Trị đã trở thành chiến trường của trung đoàn 27, và ở đây, họ mang một cái tên mới: trung đoàn Triệu Hải... Phải đến bây giờ, chúng ta mới được nghe cả một trung đoàn vào giữ Thành Cổ, lúc rút ra còn chưa đến một tiểu đội. (Tuổi Trẻ 16 Tháng Bảy 1998)

Từ thời chiến tranh chống Pháp, Cộng Sản Việt Nam ta vẫn theo chiến thuật biển người của Trung Quốc vĩ đại “Hễ ta chết mười mà địch chết một là coi như ta chiến thắng”. Qua chiến tranh chống Mỹ, Việt Cộng vẫn theo chỉ tiêu đó. “Cứ một tên Mỹ hay ngụy bị tiêu diệt mà ta mất mười chiến sĩ là được biểu dương”.

Lê Duẩn khoe đã từng nói thẳng với Trung Cộng: “Chúng tôi đã hy sinh 10 triệu người rồi, nếu Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hy sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, chúng tôi dù phải hi sinh vài triệu người nữa, chúng tôi vẫn thắng Mỹ”. Như thế, trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, Cộng Sản đã đẩy trên mười triệu người dân ngây thơ, vô tội (ngây thơ, vô tội vì đinh ninh mình mang nhiệm vụ đi giải phóng miền Nam). Có người nói rằng muốn biết con số đó khủng khiếp đến bực nào thì thử đem con số 10 triệu xác “lính cụ Hồ” chia đều cho chiều dài của đường mòn Hồ Chí Minh, mỗi cây số sẽ có bao nhiêu xác bộ đội nhân dân anh hùng: mười nghìn (10,000) xác bộ đội trên một cây số đường mòn Hồ Chí Minh, tính ra mỗi thước đường có mười xác chết.

Hà Nội chưa bao giờ công bố số quân Bắc Việt tử vong tại Huế Tết Mậu Thân, tuy nhiên một bài thơ của Chế Lan Viên đã viết:

“Hai ngàn quân tràn xuống đồng bằng
Chỉ ba mươi người trở lại...”

Trần Văn Trà tự thú nhận: “Có những đơn vị tham chiến mà không ai sống sót trở về.” (bài viết năm 1993)

Sau mỗi xác chết của một người lính bên này hay bên kia là cha mẹ, là vợ con, là anh em, là họ hàng, là những vành khăn tang, nhưng khổ đau, tiếc nuối và thương nhớ. Ở miền Nam mỗi lần có người tử trận, cảnh tượng khi quan tài đưa về thành phố hay trong trại gia binh, tuy được tiếng là “nghĩa tử, nghĩa tận” nhưng đã gây xáo trộn và tổn thất tâm lý trong quần chúng. Trái lại trong cuộc chiến “xẻ dọc Trường Sơn” bộ đội Việt Cộng chết đâu bỏ đó, thương binh còn cho nằm chết tại chỗ, lấy đâu phương tiện mà đưa xác binh lính về. Trên những bàn thờ nhà người dân miền Bắc, bên cạnh ảnh bác Hồ là bằng liệt sĩ treo đỏ trên vách.

10 triệu cũng chỉ là một con số.

160,000 người lính VNCH, 56,000 người lính Mỹ chết cho miền Nam. 4,351 người lính Mỹ chết ở Iraq. 883 chết ở chiến trường Afghanistan (1). Bây giờ cần thêm 40,000 quân tăng viện cho chiến trường Afghanistan. Cũng chỉ là con số.

Có những người chết có tên tuổi, nhưng cũng có những người lính vùi thây, tan nát không tên không tuổi. Ðó là những cái chết vô danh, anh hùng vô danh, chiến sĩ vô danh và chúng ta có biết bao nhiêu nấm mồ vô danh.

Những người lính chết cho ai?

Chiến tranh được định nghĩa như một cuộc tranh giành hơn thua, xung đột vũ trang vì quyền lực, chiếm đoạt lãnh thổ, áp đặt chủ nghĩa hay để trả thù, rửa hận. Nhiều nhóm người và dân tộc đã nhân danh nhiều thứ như tự do, độc lập, giải phóng... để mở cuộc chiến tranh. Dù với nhân danh nào, mục đích nào, giải phóng, áp đặt hay tự vệ hay bảo toàn lãnh thổ thì chiến tranh cũng đem lại chết chóc, tang tóc cho cả hai bên. Chúng ta đã thấy hàng trăm nghìn bia mộ, những vành khăn tang của cô nhi quả phụ, những nạng chống, những chiếc xe lăn của người thương tật, cùng với xóm làng điêu tàn, và những hậu quả để lại cho đời sống cả chục năm sau trên mặt địa cầu cũng như những dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn con người.

Người lính tận tụy, thi hành lệnh của cấp chỉ huy. Người lính không biết gì xẩy ra trong phòng hành quân, người lính không biết những chuyện gì được bàn luận trong phòng họp kín, người lính không biết gì về những âm mưu, những thế lực chính trị trong bóng tối. Người lính chỉ biết lao về phía trước, và để lại sau lưng vợ góa, con mồ côi.

Những tượng đài được dựng lên, những vần thơ ca ngợi, những bài hát viết về người lính chỉ nói đến anh hùng, can đảm, hy sinh, nhưng phần thiệt thòi khổ đau, ai tạc tượng. Chế Lan Viên cuối đời cũng cảm thấy xấu hổ:

“Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời -Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong -Mà tôi xấu hổ”.
Vì: “Nếu tôi chết, tốt hơn đừng chết
Ai sẽ phục sinh em trong những tối không chồng” (Hoàng Nhuận Cầm)

LNĐ: Thời chiến, trong loạn lạc, hy sinh là việc thường tình nhưng ngay cả đến thời bình sau khi đảng csVN chiếm được miền Nam, con số người chết và hy sinh vẫn không thấp. Đáng thương, đó lại là những quân nhân và dân chúng miền Nam VN bị cộng sản bức tử trong lao tù hay bị đẩy ra biển Đông để trốn thoát một chế độ tàn ác, coi mạng người như cỏ rác, không có nhân tính .
____________ ______
PHONG LINH

.

Việt Minh phi mã tiến nhanh,
Thuỷ Hoàng diệt chủng, thực hành năm xưa.
Bao đường gian ác chúng ưa,
Đưa dân, đưa nước, đong đưa phận đày.

.

Chúng em nào có dám lãnh đạo các anh. Các anh có Bác iêu của các anh rồi. Người có khả năng ăn c..ứt Mao, Mác, Lê, Stalin, ngửi các cái ấy giỏi chứ chúng em đâu có khả năng ấy. Bằng lòng chưa.

Trần Hoài Việt

Này bạn "du ma tui bay", từ biểu tượng Vietkey2000 ( V!VK ), bạn bấm phím phải con chuột, rồi bạn bấm trái vào chữ Unicode, thế là bạn sẽ viết được chữ Việt có dấu. Hoan nghênh bạn thường xuyên viết bài cho trang báo nhà. Xin cảm ơn bạn.

Các đệ tử của anh Trần Nhật Quang

Bất cứ thằng VC nào trả lời đựơc câu hỏi của tao thì tao không vào DĐ này nữa.

Tai sao chúng mày ca tụng đảng CSVN tài giỏi như lời thằng Tran Nhật Quang :"...đang đi lên với tốc độ phi mã.
Điện, truyền hình, điện thoại ...phủ sóng toàn quốc ( ........ bôi nhọ nước Việt Nam của chúng tao mà thôi."

Nếu thực sự CSVN tài giỏi như vậy, làm được như vậy ,thì có giám cho ngừoi dân đựoc Tự Do thực sự bầu ngừơi lãnh đạo đất nước bằng một cuộc PHỔ THÔNG BẦU PHIẾU toàn quốc có quốc tế giàm sát hay không ?

Nếu không trả lời thì mọi luộn điệu phản biện tuyên truyền của bât ngừoi nào đều vô nghĩa đối với ngừoi dân VN yêu nứoc chúng tôi.

Posted by: Đại diện ngừơi VN yêu nứơc | Thứ hai, ngày 02 tháng mười một năm 2009 at 17:51:08 Europe/Paris

================================================

Thế mày có công nhận Việt Nam đang lên với tốc độ phi mã, Việt kiều về nước loá mắt không nhận ra được quê hương mình ? Vậy mày còn đòi hỏi gì ? Đòi Rân chủ để chúng mày leo lên làm chủ chắc ? Để chúng tao chia bè kéo cánh theo chúng mày làm loạn đất nước, áo xanh áo đỏ như Thái Lan chắc ! Chúng tao ỉa vãi vào cái CHÚNG MÀY CHỦ như bầy đàn động vật hoang dã. Rân chủ chúng mày chủ cái con mẹ chúng mày ! Cút ! Biến ! Rân chủ chúng mày chủ để chúng mày leo lên lãnh đạo chúng tao á ? Chúng tao đạp cho vỡ mồm ! Bọn phản động phản phúc chia cắt đất nước, rước voi dày mả tổ, bị đánh đuổi khỏi bờ cõi, đừng có giương chiêu bài CHÚNG MÀY CHỦ hòng leo lên lãnh đạo chúng tao.
- RÂN CHỦ-CHÚNG MÀY CHỦ ĐỂ CHÚNG MÀY LEO LÊN LÃNH ĐẠO CHÚNG TAO Á ? CHÚNG TAO ĐẠP CHO VỠ MỒM !
- RÂN CHỦ-CHÚNG MÀY CHỦ ĐỂ CHÚNG MÀY LEO LÊN LÃNH ĐẠO CHÚNG TAO Á ? CHÚNG TAO ĐẠP CHO VỠ MỒM !
- RÂN CHỦ-CHÚNG MÀY CHỦ ĐỂ CHÚNG MÀY LEO LÊN LÃNH ĐẠO CHÚNG TAO Á ? CHÚNG TAO ĐẠP CHO VỠ MỒM !

du ma tui bay

du me con cho "Đại diện ngừoi VN yêu nứơc" nghe tao giai thich day ne :
thu nhat : khong co nguoi viet nam nao doi lam chuyen do ca.nguoi ta chi lo lam an thoi
thu hai : may la mot con cho trong bay cho ti nan luu vong suc vat phan quoc rac ruoi cho de mat day bu lon con diem my,ia thi dung gie vang ba soc chui dit roi mang cung cha me dong ho nguy tan du nha may thi lu chung may tu lau da la cho ghe ko nha,ko que,ko to quoc rui .ma ko co to quoc thi lam deo gi bit yeu nuoc la gi????!!!!!!!!!!!!!!!!haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa


.

Tao ko ia te' re vao mat bon may,ko ai nuoi mom may may cu' a`?tao thich bung bo cho Bac Ho,ong Mac co sao ko??

Nam

để cháu trả lời cho nhá.ngày xưa ông cháu vẫn được tự do đi bỏ phiếu đấy thôi.mỗi ngày ông cháu đi bỏ phiếu 1,2 lần.lần nào đi là ông cháu lại vò vò giấy báo trên tay.ông cháu kể có lần đông người bỏ phiếu là cứ phải đợi,sít nữa thì vãi ra cả quần đấy ạ.

Đại diện ngừoi VN yêu nứơc

Bất cứ thằng VC nào trả lời đựơc câu hỏi của tao thì tao không vào DĐ này nữa.

Tai sao chúng mày ca tụng đảng CSVN tài giỏi như lời thằng Tran Nhật Quang :"...đang đi lên với tốc độ phi mã.
Điện, truyền hình, điện thoại ...phủ sóng toàn quốc ( ........ bôi nhọ nước Việt Nam của chúng tao mà thôi."

Nếu thực sự CSVN tài giỏi như vậy, làm được như vậy ,thì có giám cho ngừoi dân đựoc Tự Do thực sự bầu ngừơi lãnh đạo đất nước bằng một cuộc PHỔ THÔNG BẦU PHIẾU toàn quốc có quốc tế giàm sát hay không ?

Nếu không trả lời thì mọi luộn điệu phản biện tuyên truyền của bât ngừoi nào đều vô nghĩa đối với ngừoi dân VN yêu nứoc chúng tôi.

du ma tui bay

BAY CHO TI NAN LUU VONG CHO DE THU VAT RAC RUOI MAT DAY PHAN QUOC.Thím Bác Hồ bú cặc !

du ma tui bay

BAY CHO TI NAN LUU VONG CHO DE THU VAT RAC RUOI MAT DAY PHAN QUOC.

sv

Bảo là zúp cho zân cho nước..đó fải là những người có cái đầu và biết suy nghĩ...ăn nói cũng phải có mức độ...thời đại văn minh mà ăn nói thô tục wá sẽ làm cho người đọc phản cảm...
Nếu yêu nước và muốn thay đổi đất nước thì phải có cái đầu vĩ mô một chút nha các pác...
Chúc các pác...(những người yêu nước chân chính)..có được những ngày vui vẻ!..

.

Trên đời có lắm kẻ quá ngu.
Cứt Mác cứt lê cứ đến bu.
Lủ chúng đồ thừa Tây đã vất.
Thế mà già miệng nói đâu ngu.
Lại còn bốc cứt của Mao nửa.
Cứ nghĩ mà xem có quá đù.
Lủ ngốc lại chê kẻ khác đú.
Cha đời có lắm kẻ thật ngu.

De thuong

ba can oi may mat ten roi ha??

..

Việt minh, đớp cứt Mác, nên ngu.
Muốn giống, ông Hồ, nên thiến cu.
Lũ khỉ, theo ông hồ, cũng đú.
Dân mình, có lắm kẻ, cùng bu.
xem kìa, lũ ngốc, cùng theo Mác.
Ngốc nghếch, đưa liềm, tự thiến cu.
Quá thể, cha con Hồ, thật lú.
Không tình, máu ác thú, đồ ngu.

.

sao chưa cắn lưỡi chết đi.
Bay làm tao tức bóp bi Bác giờ.
Mỗi lần tao tức chẳng chờ,
Bóp tao trước đã, Bác Hồ bóp sau.
khi nào mà bác kêu đau,
Lấy dầu tao bóp, hết đau tức thì.
Tụi bay như cái đù đì,
Thông tin dễ quá khó lì mặt đây.

Bọn chống Cộng bị đuổi khỏi bờ cõi Việt Nam sao chưa cắn lưỡi chết

NHỮNG LỜI BỘC BẠCH CỦA 1 ĐẢNG VIÊN
HAY SỰ HẤP HỐI CỦA ĐẢNG?
Đọc từ đầu đến cuối bài viết của mày, chỉ thấy nổi lên một điều: Mày tự nhận là hèn nhát, còn không dám ký tên. Bọn bất chính bao giờ cũng hèn nhát. Mày nói rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang hấp hối ư ? Đang hấp hối mà Nhà nước Cộng sản Việt Nam đang là Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên hợp Quốc à ?
Thôi không cần tốn lời với mày, tao pots lại comment của tài xế xe ôm Trần Nhật Quang về cái đất nước Việt Nam do Đảng Cộng sản "đang hấp hối" lãnh đạo nhé ( đọc xong mày có liêm sỉ thì nên cắn lưỡi tự vẫn đi nhé ):
Tao không tin những con số thằng Lm. VĨNH SANG
bịa ra "158 năm mới theo kịp Singapore, 95 năm mới kịp Thái Lan và 51 năm mới kịp Indonesia". Thế sao mày không đưa ra những con số 358, 295, 251 hả thằng Linh mục chó má kia ?
Dân tộc chúng tao mất 30 năm chiến tranh tàn phá để giành lại độc lập, thống nhất đất nước. Trong 30 năm đất nước chúng tao bị tàn phá, thanh niên là lực lượng lao động chủ yếu của đất nước thì ra trận. Đất nước thì bị tàn phá. Trong lúc đó, Thái Lan, Singapo, Indonexia không bị tàn phá mà cứ thế đi lên.
Sau chiến tranh tàn phá 30 năm, chúng tao từ đống đổ nát đi lên, thua họ là phải.
Còn bây giờ, sau 34 năm khôi phục đống đổ nát, dân tộc chúng tao gần như làm lại từ đầu, và đang đi lên với tốc độ phi mã.
Điện, truyền hình, điện thoại ...phủ sóng toàn quốc ( Thời bố Mỹ-Nguỵ chúng mày đã phủ toàn miền Nam chưa ?). Ôto xe máy nối đuôi nhau khắp nẻo đường đất nước ( Thời bố Mỹ-Nguỵ chúng mày đã nhiều khắp miền như thế chưa ?)
Đường xá, cầu cống hiện đại rộng đẹp thênh thang (Thời bố Mỹ-Nguỵ chúng mày đã...chua ?)Nhà cao chọc trời chen chúc khắp các đô thị, miền quê ( Thời thằng bố Mẽo-Nguỵ chúng mày...)Trường học, bệnh viện mọc lên nhan nhản khắp đô thị rừng núi...Kiều bào về nước loá mắt, không nhận ra được quê hương mình. Tao không kể hết được những thành tựu phát triển đất nước đến chóng mặt. Chỉ biết rằng, ngày nay, Việt Nam chúng tao xuất khẩu lương thực đúng thứ nhì thế giới, xuất khẩu cà phê, hạt tiêu, hạt điều...cũng nhất nhì thế giới, cá basa thì "xâm lăng" nước Mỹ khiến nước Mỹ phải vu cáo nông dân chúng tao phá giá v.v...Tao dám cá với thằng Linh mục chó má VĨNH SANG rằng, về chỉ số kinh tế, Việt Nam chúng tao chẳng kém gì Thái Lan, Singapo, Indonexia...34 năm trưứoc đây, thậm chí chúng tao tự có những cái mà trước đây họ không thể có. Đừng đòi người 30 năm tàn phá để giành độc lập và thống nhất đất nước phải bằng ngay người không bị tàn phá ! So sánh như thế là quá ngu.
Tao luôn luôn tự hào về đất nước Việt Nam của mình. Mỹ, Anh, Pháp, Đức, còn đến nước tao để dự hội nghị Á-Âu cơ mà. Biết bao hội nghị các Liên Quốc gia, Quốc tế, Tôn giáo ( Phật giáo Quốc tế chẳng hạn ), đại hội văn hoá, thể thao, khoa học...Quốc tế chọn tổ chức ở Việt Nam chúng tao. Việt Nam chúng tao đang là Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên hợp Quốc lần thứ hai đấy. Việt Nam chúng tao sang năm sẽ là Chủ tịch Khối Đông Nam Á nữa đấy. Tao không tự hào là người Việt Nam sao được. Việt Nam đang là bạn với toàn thế giới ! Toàn thế giới tôn trọng và yêu mến Việt Nam. Chỉ có loài thù hận thiển cận như thằng Linh mục Vĩnh Sang và bọn bại trận lưu vong mới cố tình bới lông tìm vết bôi nhọ nước Việt Nam của chúng tao mà thôi.
Posted by: Trần Nhật Quang | Chủ Nhật, ngày 11 tháng mười năm 2009 at 13:17:22 Europe/Paris

~


NHỮNG LỜI BỘC BẠCH CỦA 1 ĐẢNG VIÊN
HAY SỰ HẤP HỐI CỦA ĐẢNG?

Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói Lời Bộc Bạch của Một Đảng Viênrằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát.

Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.

Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác.

Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

Những người Đảng viên như tôi, bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị. Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để không theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi
người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo.

Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo.

Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước,… Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa.

Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá.

Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này.

Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mất hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì.

Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó
sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng

.

Ơ cái thằng Việt cộng đầu đàn là HCM đã hốc hết cứt Mác, Lê, Ăng ghen, Mao. Nay thằng con nó lại sang Mỹ xin hốc cứt bú cu Sam Webb, chũ tịch đảng CS Mỹ hả. Hay thiệt. Tụi lãnh đạo VN lú lẫn rồi.

~


ai tin vao su lanh dao cua dang,dang cong san viet nam la dang da lanh dao dan toc viet nam đang xuống hố, gianh gái, tham nhũng thang loi.Khong the choi cai duoc

Posted by: nguoicongsan bú cặc

Verify your Comment

Previewing your Comment

This is only a preview. Your comment has not yet been posted.

Working...
Your comment could not be posted. Error type:
Your comment has been posted. Post another comment

The letters and numbers you entered did not match the image. Please try again.

As a final step before posting your comment, enter the letters and numbers you see in the image below. This prevents automated programs from posting comments.

Having trouble reading this image? View an alternate.

Working...

Post a comment

Các bài báo đã đăng

  • Muốn tìm bài báo đã đăng, xin bạn type ( một tựa bài báo nào đó mà bạn nhớ mang máng, thí dụ: công an nhân dân bóp vú nhân dân ) ngay vào hàng cột có chữ Google Tìm kiếm Tuy chính, sau đó bạn bấm vào T

WELCOME BẠN ĐỌC

  • TRANG BÁO NHÀ được thành lập năm 2005. Meter đếm lượt bạn đọc viếng TBN thành lập ngày 31-12-2007
  • đến với TRANG BÁO NHÀ

Categories

TRUY CẬP:

  • Số người hiện diện:
    web counter

Hãy truyền tay nhau đọc

  • TRANG BÁO NHÀ. Báo mới đây, báo mới đây. Tin nóng hổi, tin nóng hổi vừa thổi vừa đọc.

tháng ba 2010

Thứ Hai Thứ 3 Thứ Tư Thứ Năm Thứ Sáu Thứ Bảy Chủ Nhật
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31