"Tôi thấy rằng tôi không thành công, tôi chưa thành công. Tôi thấy rằng mọi thứ cũng thật sự là dở dang, nhưng mà là vì tôi chỉ có thể làm cái phần của tôi, chớ tôi không thể nào làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác. " (Ls Lê thị Công Nhân)
Bạn đọc có thể gửi câu hỏi thắc mắc về pháp luật lao động theo địa chỉ: Chuyên mục “Tư vấn pháp luật lao động”, 14 Cách Mạng Tháng Tám Q.1 TPHCM hoặc e-mail: phapluatlaodong@nld.com.vn, congdoan@nld.com
Phó chủ tịch huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, ông Nguyễn Xuân Hước, vừa tuyên bố huyện này kiên quyết không để ngư dân nộp khoản tiền phạt vô lý để chuộc người và thuyền mà Trung Quốc đòi.
AFP PHOTO
Ngư dân Việt Nam liên tục bị phía Trung Quốc gây khó khăn khi đánh cá trong Biển Đông.
Cùng thời điểm này, trả lời báo điện tử VnExpress vào sáng 29 tháng 6, Phó chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi Trương Ngọc Nhi khẳng định rằng việc lực lượngtuần tra Trung Quốc đã vi phạm công ước quốc tế về luật biển khi vô cớ bắt 37 ngư dân xã An Hải, huyện Lý Sơn đang hành nghề trên vùng biển Hoàng Sa.
Tỉnh Quảng Ngãi đã gửi văn bản kiến nghị các Bộ Ngoại giao, Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn can thiệp để Trung Quốc sớm thả 12 ngư dân còn bị tạm giữở Hoàng Sa, đồng thời chỉ đạo các địa phương ven biển khuyến cáo ngư dân đánh bắt xa bờở vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa nên thành lập tổ, đội tàu thuyền “tự quản” để tương trợ lẫn nhau trên biển Đông.
Theo ông Nguyễn Xuân Hước, Nhà nước cần có cơ chế, chính sách hỗ trợ kịp thời giúp ngư dân yên tâm ra khơi đánh bắt hải sản và điều đó có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh hải Việt Nam.
Trên Diễn Đàn hôm nay, chúng ta sẽ tái ngộ với 5 người bạn trẻ là Hoàng ở Vinh, Huy ở Hải Dương, Yến tại Huế, cùng Nghi và Đức Anh từ Hà Nội, trong phần tiếp theo của cuộc hội luận bắt đầu từ tuần trước, để ghi nhận cảm nghĩ của giới trẻ xoay quanh chủ đề “Thông tin đa chiều.”
AFP PHOTO
Việt Nam hiện có hơn 700 tờ báo nhưng tất cả điều nằm trong vòng kiểm soát, chịu sự chi phối của Đảng và Nhà nước.
Giá trị của thông tin
Trà Mi:Theo các bạn, thông tin đa chiều có tác dụng tích cực như thế nào đối với người dân?
Nghi từ Hà Nội: Thông tin đa chiều có rất nhiều nguồn, nhiều thông tin, khiến người tiếp xúc với thông tin có nhiều sự lựa chọn và tự họ sẽ nhận xét xem đâu là đúng, đâu là sai, từ đó họ sẽ có một bước tiến mới.
Thực tại ở Việt Nam, quốc gia rất nghèo so với các nước khác trên thế giới, một trong những nguyên nhân là do khả năng dân trí còn hạn chế rất nhiều. Đó là bởi vì sự tíêp cận thông tin của họ. Người ta dừng điểm học của mình ở tấm bằng đại học.
Theo tôi, đây chưa phải là điểm dừng tốt. Chúng ta cần phải học, phải tiếp nhận các luồng thông tin khác, những ý tưởng mới khác. Con người tiếp cận với thông tin sẽ rất có ích cho sự phát triển của xã hội.
Nếu mình bây giờ có được thông tin đa chiều thì đồng nghĩa với việc chúng ta có được sự nhìn nhận rõ hơn về xã hội chúng ta đang sống và ít nhất chúng ta sẽ đấu tranh. Trong số rất nhiều những đấu tranh đó, sẽ có những đấu tranh nhà nước không kiểm soát được. Cho nên ngay từ đầu họ đã ngăn chặn, kiểm soát ngay từ những luồng thông tin.
Trà Mi: Vâng, nhưng ngoài những tác dụng tốt ấy, liệu thông tin đa chiều có thể mang lại tác hại gì không?
Hoàng: Mình nghĩ rằng mỗi người chúng ta có quyền được đón nhận thông tin đa chiều. Thiếu thông tin đa chiều, con người bị nô lệ vào thông tin một chiều. Có thông tin đa chiều, con người có tư liệu, công cụ để so sánh, nhận định đâu là đúng, là sai. Khi có thông tin đa chiều, con người phát triển tư tưởng, tư duy về nhận xét phán đoán. Những điều đó sẽ giúp xã hội ngày càng phát triển.
Trà Mi: Nhưng theo lập luận của nhà nước, thông tin đa chiều trong đó bao gồm cả những luồng thông tin trái chiều, đi ngược lại với chính sách-đường lối của đảng và nhà nước. Và vì trái chiều như vậy nên thông tin đa chiều thường được coi là thông tin phản động, thông tin đen, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia hay đại đoàn kết dân tộc, v.v… Ý kiến các bạn thế nào?
Huy: Khi con người bất bình về điều gì đó không hợp với chân lý, họ sẽ đứng lên đấu tranh. Đối với những người bị đấu tranh, họ sẽ cho rằng đây là “phản động.” Cho nên, tôi không bận tâm lắm về chuyện người ta xét mình là phản động hay không. Nhưng điều tôi muốn nói thêm về lợi-hại của thông tin đa chiều là có một câu nói: “ra biển lớn mới bắt được cá to”.
Khi chúng ta tiếp xúc với một lượng thông tin lớn, nhiều chiều, sẽ có rất nhiều sóng gió, nhưng chúng ta sẽ thu lượm được rất nhiều thành quả từ những luồng thông tin đó. Đó là điều giúp xã hội chúng ta phát triển.
Thông tin đa chiều
Trà Mi: Như vậy, thông tin trái chiều có đồng nghĩa với thông tin xấu. Và ngược lại, thông tin đúng chiều có luôn là thông tin tốt?
Đức Anh: Thông tin tốt hay xấu, chính bản thân người tiếp nhận phải có sự chọn lọc. Không hẳn thông tin đa chiều là những thông tin xấu, và ngược lại, không hẳn thông tin chính thống một chiều hiện nay ở Việt Nam là thông tin tốt.
Trà Mi: Như vậy, theo các bạn, độc giả đương đại nên tiếp cận với những thông tin trái chiều như thế nào. Đứng trước một luồng thông tin, độc giả cần làm gì để biết rõ thực-hư?
Yến: Muốn tiếp cận thông tin cho bản thân mình một cách tốt nhất, người ta phải xác định mục đích, tức là họ cần tìm kiếm những thông tin gì, từ thông tin đó, họ rút ra được điều gì cho bản thân. Em không biết mọi người còn cần thêm những thông tin gì nữa mà họ chưa được biết. Còn riêng em, những thông tin về chính trị, về tôn giáo không hề phục vụ cho em gì cả, mà chỉ làm nhiễu em thôi.
Đức Anh: Hiện nay có các bạn trẻ hầu như không quan tâm đến các vấn đề xã hội, đặc biệt là những vấn đề nhạy cảm. Hầu như họ đang sống cho chính bản thân mình thôi.
Yến: Mỗi người có một vị trí và họ làm tốt vị trí của họ cũng là một cách đóng góp cho xã hội rồi. Bản thân em không có năng khiếu về chính trị hay tôn giáo. Không phải em không quan tâm tới xã hội. Chỉ có những thứ ngoài lề như chính trị hay tôn giáo thì em thấy không phù hợp với bản thân mình.
Nghi: Chúng ta không được phép nghĩ rằng chúng ta cứ làm tốt việc của chúng ta, mặc kệ mọi việc xung quanh diễn ra như thế nào vì mọi việc xung quanh tác động đến chúng ta rất nhiều.
Đức Anh: Mình nghĩ mình không có khả năng nên mình không quan tâm, không tìm hiểu sâu về xã hội đang phát triển thế nào, đang đi về đâu. Điều này có trong suy nghĩ của một người thật sự đang hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình không?
Lúng túng trong việc giám sát thông tin trên thế giới áo, Việt Nam muốn nhờ tới Goolge và Yahoo! giúp theo dõi các hoạt động của giới bloggers.
Người hoàn thành tốt nhiệm vụ công dân của mình không phải là cứ học tập ra trường để có công ăn việc làm và nuôi sống gia đình mà vô tâm với tình hình phát triển của xã hội.
Chúng ta không thể bàng quang, suy nghĩ theo lối mòn là mình không có khả năng thì không cần tiếp thu thông tin đấy. Cần phải xem thông tin đấy đang ảnh hưởng đến xã hội của mình đang sống như thế nào. Đó là điều cần phải xem lại để từ đó có được sự chọn lọc nhất định. Chứ ai cũng nghĩ rằng không có khả năng nên không quan tâm thì xã hội này sẽ đi về đâu?
Nghi: Nếu bạn chỉ quan tâm đến việc học, có lẽ bạn không cần một người bạn nào cả. Tôi nghĩ, chúng ta đều cần những mối quan hệ xung quanh chúng ta. Và khi đã có nhiều những mối quan hệ xung quanh ấy rồi, thì chắc chắn người ta sẽ phải quan tâm đến những luồng thông tin xung quanh mình. Bạn nhìn rộng ra hơn nữa, bạn sẽ quan tâm đến các vấn đề chính trị, xã hội, kinh tế.
Huy: Trước một vấn đề nào đó, chúng ta nên đặt câu hỏi tại sao. Nếu chúng ta là người trí thức, chúng ta biết thế giới này nó vận động và phát triển theo quy luật, chứ không phải bằng sự ép buộc chủ quan hay chủ ý của một cá nhân hay tập thể nào.
Làm sao để có thông tin đa chiều
Trà Mi:Vừa rồi là ý kiến trả lời cho câu hỏi chúng ta cần phải làm gì để có thể tự thẩm định các giá trị và mặt tích cực của thông tin đa chiều. Cũng xin hỏi các bạn ở đây, các bạn tôn vinh giá trị của thông tin đa chiều, các bạn mong muốn có được các luồng thông tin đa chiều để tự học hỏi, tìm hiểu cho riêng mình. Vậy các bạn có nguyện vọng gì muốn đề đạt tới những người hữu trách?
Đức Anh: Xin có được cơ chế thông tin thông thoáng, từ nhiều phía. Cần phải có cơ chế thông tin mở để từ đó những người tiếp nhận thông tin có sự chọn lựa thông tin cho riêng mình.
Trà Mi:Đức Anh vừa đưa ra nguyện vọng muốn được thông thoáng thông tin. Nhưng nếu có ý kiến cho rằng quản lý và kiểm soát thông tin là quyền của nhà nước, vì sao nhà nước lại phải đáp ứng nguyện vọng này của bạn? Bạn sẽ trả lời như thế nào?
Nghi: Chúng tôi muốn đựoc biết nhiều hơn, muốn có nhiều sự lựa chọn. Thật ra chúng tôi không đòi hỏi gì quá bởi vì đấy là quyền của con người mà Liên hiệp quốc quy định. Con người có quyền, chúng tôi có quyền được biết mọi thông tin trong cuộc sống như tất cả bạn trẻ ở các nước khác được quyền biết. Thì chúng tôi cũng có quyền được biết chứ. Cái quyền đó của chúng tôi cũng phải được đặt ngang hàng với quyền của các bạn ở các nước vì chúng tôi cũng là con người.
Trà Mi:Cảm ơn ý kiến của Nghi. Giữa lúc Việt Nam chưa có được thông tin đa chiều như các bạn mong muốn, giới trẻ có thể làm gì để vượt qua những rào cản, tiếp cận với các luồng thông tin đa chiều từ bên ngoài?
Nghi: Với cá nhân tôi, tôi mong muốn học thật giỏi và có điều kiện ra nước ngoài để học hỏi nhiều thông tin hơn. Và tôi sẽ cố gắng phấn đấu cho điều này.
Trà Mi: Đó là phương cách của Nghi. Thế còn các bạn khác? Các bạn có phương cách nào vượt qua những rào cản, giới hạn để tự mình tiếp cận được với các luồng thông tin đa chiều từ ngay trong nước hay không, nếu không có điều kiện ra nước ngoài?
Nghi: Làm cách nào để có được thông tin đa chiều. Thật ra câu hỏi này là một câu hỏi nhỏ. Ở Việt Nam có quá nhiều câu hỏi lớn hơn cần phải giải đáp. Khi chúng ta giải đáp được câu hỏi lớn nhất thì những câu hỏi nhỏ sẽ có đáp án. Có lẽ bây giờ phương tiện hữu hiệu nhất của các bạn để tìm hiểu thông tin đa chiều vẫn là internet, nhưng phải dùng lén lút. Các bạn hãy ra chỗ nhiều sóng để lĩnh hội.
Tôi cũng là một thanh niên rất trẻ, mới lớn. Tôi nghĩ rằng nhiều khi chúng ta cứ đổ lỗi là không có điều kiện để làm, nhưng chúng ta cứ thử nghĩ ngược lại xem. Chúng ta sẽ phải khắc phục những điều kiện đó để chúng ta đi. Các bạn đã dám làm những điều đó chưa?
Ở đây mình đang nói đến chuyện chúng ta có dám nghĩ ngược lại hay không, hay chúng ta cứ nghĩ như số đông bây giờ vẫn nghĩ, là tại thế này, tại thế kia? Nếu chúng ta dám nghĩ ngược lại và sẵn sàng dám làm việc đó, dù phải trả giá, thì vấn đề sẽ được giải quýêt.
Có thể chúng ta sẽ gục ngã giữa đường nhưng những người theo sau sẽ tiến xa hơn chúng ta được một ít. Và cứ như thế, chắc chắn chúng ta sẽ đến đích. Tuy nhiên, có lẽ trong chúng ta chưa nhiều người có được những suy nghĩ đó, hoặc có nhưng vì bận tâm đến các vấn đề cơm áo gạo tiền, sĩ diện.
Huy: Thật sự trong các bạn bè của em cũng có rất nhiều người có chung suy nghĩ với anh em mình ở đây nhưng vì miếng cơm manh áo, họ có thể họ không nói. Chúng ta dám nói lên những chính kiến, suy nghĩ của mình. Vậy thì chúng ta phải làm gì để những người đang ấp ủ trong lòng không dám nói, sẽ mở miệng nói ra những ý kiến của họ? Đó mới là cái khó.
Vai trò của giới trẻ?
Trà Mi:Các bạn đang bàn đến những phương cách vượt qua các rào cản để tiếp cận với thông tin đa chiều cho riêng mình. Nhưng nhìn chung trên mặt bằng xã hội, các bạn nghĩ rằng giới trẻ có thể đóng góp cụ thể như thế nào để góp phần phát triển môi trường thông tin đa chiều tại Việt Nam?
Nghi: Tôi có tham gia vào rất nhiều những trang web của các bạn trẻ. Có những trang web đã bị phá nhưng các bạn rất dũng cảm tái lập lại được. Tôi cũng rất ngưỡng mộ các bạn đó. Và tôi cũng thường xuyên tìm hiểu các vấn đề các bạn đưa ra trên đó. Tôi biết rằng đấy cũng là một cách giúp tôi tiếp cận thông tin nhiều hơn.
Yến: Em hay viết blog và vào các trang blog của các blogger nổi tiếng để đọc. Đó cũng là cách chủ động để nắm thông tin.
Trà Mi: Khi mình nắm được thông tin, mình có thể làm gì để góp phần phát triển thông tin đa chiều cho nhiều người khác?
Đức Anh: Mỗi người trẻ cần có thái độ tíêp nhận thông tin chủ động, tức là sẵn sàng tiếp nhận và sẵn sàng có tư duy chọn lọc. Từ đó, mình có thể giới thiệu những luồng thông tin đấy cho người khác.
Trà Mi:Theo Đức Anh, ngoài việc chịu khó tìm hiểu thông tin, cần phải chia sẻ những thông tin biết được cho nhiều người khác cùng biết. Thế còn Huy? Bạn có ý kiến nào khác trước khi mình kết thúc chương trình?
Huy: Để phát triển thông tin đa chiều trong giới sinh viên, trong các bạn trẻ ở Việt Nam, mình rất sẵn sàng tham gia vào các trang web, các trang blog. Và mình rất sẵn sàng giới thiệu rộng rãi những trang web, trang blog đó. Chúng ta cùng đưa ra những ý kiến của mình để thông tin đa chiều ngày một phát triển ở Việt Nam.
Trà Mi: Thời gian dành cho chương trình đã hết. Trà Mi xin kết chương trình tại đây. Cảm ơn các bạn rất nhiều.
Diễn đàn bạn trẻ xin tạm dừng tại đây. Trà Mi kính chào quý thính giả.
Theo thống kê của Yahoo! Vietnam và TNS, có đến 80% người sử dụng Internet tại các thành phố lớn như TPHCM, Hà Nội, Đà Nẵng, Cần Thơ có độ tuổi chỉ từ 15-19.
AFP photo
Giới trẻ Việt Nam với thông tin trên internet
Điều này cho thấy nhóm tuổi sử dụng internet ngày càng trẻ hơn và họ chính là lực lượng chủ yếu.Trong số đó, có đến 90% cho biết họ sử dụng internet để đọc tin tức. Vậy thì, giới trẻ đọc những gì trên các website?
Không thể phủ nhận internet đóng một vai trò quan trọng trong việc cập nhật tin tức của giới trẻ hiện nay. Vì vậy mà hầu hết các tờ báo lớn, các đài truyền hình, truyền thanh đều cố gắng xây dựng cho mình một website để “đồng hành cho trót” với độc giả, khán giả
90% cho biết họ sử dụng internet để đọc tin tức
Khánh An tìm hiểu về những mối quan tâm của giới trẻ khi họ đọc các tin tức online.
Không thể phủ nhận internet đóng một vai trò quan trọng trong việc cập nhật tin tức của giới trẻ hiện nay. Vì vậy mà hầu hết các tờ báo lớn, các đài truyền hình, truyền thanh đều cố gắng xây dựng cho mình một website để “đồng hành cho trót” với độc giả, khán giả hay thính giả của mình. Cũng theo thống kê trên, có gần 90% người sử dụng internet để đọc tin tức.
Có thể nói, việc làm đang là một trong những mối quan tâm hàng đầu của giới trẻ, đặc biệt là trong thời kỳ kinh tế suy thoái như hiện nay. Theo bản báo cáo gần đây của bà Nguyễn Thị Hải Vân, phó cục trưởng Cục Việc làm, Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, cho biết theo dự đoán của Bộ Lao động thì khoảng 300,000 công nhân sẽ mất việc trong nửa đầu năm 2009, và hơn 100,000 công nhân sẽ bị giảm biên chế trong nửa cuối năm 2009.
Giới trẻ ở mọi ngành nghề khai thác internet ngày càng nhiều
Chị Nguyễn Thị Thanh Thúy, một giáo viên cấp II, cho biết những điều chị quan tâm:
Đó là thông tin về việc làm, rồi các chính sách xã hội và các thông tin giúp cho sự phát triển sự nghiệp của mình.
Ngoài việc quan tâm đến miếng cơm manh áo, còn có một bộ phận giới trẻ khác vốn hay được gán ghép cho mỹ từ “con mọt sách” bởi ưu tiên lớn nhất của nhóm trẻ này là kiến thức.
Đó là thông tin về việc làm, rồi các chính sách xã hội và các thông tin giúp cho sự phát triển sự nghiệp của mình.
Chị Nguyễn Thị Thanh Thúy
Tuy nhiên, kiến thức mà các bạn trẻ này cập nhật hầu như chỉ giới hạn trong lãnh vực chuyên môn, nên dễ tạo nên thế khập khiễng giữa khối kiến thức chuyên môn và các kiến thức xã hội tổng quát. Bạn Trần Thị Hồng Ly, sinh viên Đại học Ngọai Thương Hà Nội chia sẻ:
Em thì em hay quan tâm đến các vấn đề về kinh tế thôi ạ, bởi vì em cũng đang học về cái đấy mà nên em hay xem thông tin về cái đấy. Vấn đề khác thì khi mà em đọc tin thì cũng chỉ đọc qua qua thôi chứ còn cũng không đọc kỹ lắm.
Internet còn là một cái cầu nối giữa con người
Trong bảng thống kê trên còn có một con số mà những người lớn hẳn phải quan tâm khi mà có đến 95% trong số người được điều tra cho biết họ sử dụng internet để chat và email. Nhu cầu dùng internet để làm cầu nối với bạn bè đã dần dần biến thành mục đích chính của giới trẻ trong những năm gần đây, đặc biệt là từ khi các mạng xã hội, phong trào viết blog trở nên phổ biến.
Rất nhiều blogger đã trở nên nổi tiếng vì biết cách khai thác “thị hiếu” của giới trẻ, đó là liên tục cập nhật những tin tức độc và “hot” trong làng giải trí.
Nhu cầu dùng internet để làm cầu nối với bạn bè đã dần dần biến thành mục đích chính của giới trẻ trong những năm gần đây, đặc biệt là từ khi các mạng xã hội, phong trào viết blog trở nên phổ biến.
Cũng chính vì thị hiếu nghiêng về các “ngôi sao”, hậu trường giải trí, phim ảnh… của phần đông giới trẻ mà blog của các phóng viên văn hóa văn nghệ thường bị “quá tải” vì những người hâm mộ muốn add nick vào quá nhiều.
Trong khi đó, những blogger thuộc nhóm “đấu tranh dân chủ” thì số độc giả chỉ giới hạn trong một phạm vi nhất định. Cũng vì thị hiếu này mà bên cạnh những tờ báo “chính thống” của Nhà Nước, một số tờ báo và website được gọi là “lá cải” vẫn tìm đựơc chỗ đứng và ngày càng ăn nên làm ra.
Bạn Hoàng Đông Dương, một MC kiêm người mẫu tại Hà Nội, khi được hỏi những mảng nào bạn quan tâm khi lên internet, đã chia sẻ như sau:
Thường thì các lĩnh vực giải trí, âm nhạc, phim ảnh gì đó thì mình hay vào.
Trong khi đó, những blogger thuộc nhóm “đấu tranh dân chủ” thì số độc giả chỉ giới hạn trong một phạm vi nhất định. Cũng vì thị hiếu này mà bên cạnh những tờ báo “chính thống” của Nhà Nước, một số tờ báo và website được gọi là “lá cải” vẫn tìm đựơc chỗ đứng và ngày càng ăn nên làm ra.
Chính trị thường không được quan tâm nhiều
Hầu như rất ít người trẻ quan tâm đến vấn đề chính trị. Trong câu chuyện của giới trẻ, ngọai trừ những người đựơc xem là thủ lĩnh hay họat động trong Đoàn, Đảng, số còn lại, hai từ “chính trị” phải kể vào hàng “kỵ húy” bởi nhiều lý do. Thứ nhất: Chán phèo! Thứ hai: Có thay đổi được gì đâu! Thứ ba: Đó không phải là chuyện của tôi! Và nhiều lý do khác nữa. Chị Hạnh, nhân viên một Trung tâm Anh ngữ thẳng thắn:
Chị không có hứng thú gì về chính trị hết á. Nói chung là về chính trị, chị không quan tâm lắm.
Chị Hạnh, nhân viên TT. Anh ngữ
Chị không có hứng thú gì về chính trị hết á. Nói chung là về chính trị, chị không quan tâm lắm.
Không chỉ riêng mảng chính trị, rất nhiều bạn trẻ còn bị rơi vào tình trạng “mù” về những vấn đề thời sự, xã hội của đất nước mặc dù ngày ngày vẫn cắp sách đến giảng đường đại học.
Đơn cử là vấn đề bauxite, một vấn đề thời sự nóng bỏng có liên quan đến cả vận mệnh đất nước, đã được tranh luận sôi nổi trên các phương tiện thông tin đại chúng trong và ngoài nước và tại kỳ họp Quốc Hội. Thế nhưng, có nhiều sinh viên chẳng bao giờ biết đến tin tức này.
Một giảng viên Đại học tại TPHCM kể, khi anh hỏi ý kiến của các sinh viên về vấn đề bauxite, có sinh viên đã hỏi rất ngây ngô rằng: “Bauxite là vấn đề gì vậy?!”
Một giảng viên Đại học tại TPHCM kể, khi anh hỏi ý kiến của các sinh viên về vấn đề bauxite, có sinh viên đã hỏi rất ngây ngô rằng: “Bauxite là vấn đề gì vậy?!”
Cái lỗi nặng nhất của người có trách nhiệm
Học giả Dương Trung Quốc, trong một bài phỏng vấn đăng trên tờ Sinh Viên Việt Nam Online, đã nhận định: “Ai cũng có một thời tuổi trẻ cả. Nhưng tại sao thời tuổi trẻ lại quan trọng nhất trong đời người, vì nó là giai đọan hình thành các hệ thống quan niệm”, và rằng: “Không nên để người trẻ có cảm giác đang đứng bên lề dòng thời cuộc của đất nước.
Một lỗi nặng nhất của những người có trách nhiệm là tự cho mình có thể thay mặt được tất cả. Chủ nghĩa nhân danh đại diện rất nguy hiểm, thực chất nó là trá hình, hay biểu hiện biến tướng của việc bao cấp về tư duy”.
Học giả Dương Trung Quốc
Để điều đó xảy ra chủ yếu là do lỗi của người lớn. Một lỗi nặng nhất của những người có trách nhiệm là tự cho mình có thể thay mặt được tất cả.
Chủ nghĩa nhân danh đại diện rất nguy hiểm, thực chất nó là trá hình, hay biểu hiện biến tướng của việc bao cấp về tư duy”.
Khánh An xin mượn lời ông để làm lời kết cho phần một này. Xin kính chào tạm biệt.
Vừa rồi, Khánh An vừa gửi đến quý thính giả bài tường trình về những mối quan tâm của người trẻ hiện nay khi đọc tin tức trên internet.
Trong bài tường trình tới, Khánh An sẽ tìm hiểu tình trạng giới trẻ Việt Nam “miễn nhiễm” với các website nước ngoài. Mời quý thính giả đón nghe.
Bắt đầu từ thứ Bảy, 27 tháng Sáu, và kéo dài đến khuya 28, rạng sáng 29 tháng Sáu, nhân chứng nói rằng thanh niên xã hội đen, có khi lên đến 200 người, kéo vào đập phá và đòi đuổi khoảng 400 tăng sinh đang tu tập theo pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã, xã Dambri, thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng.
Courtesy Phusaonline.free.fr
Họ quăng hết đồ đạc của người xuất gia ra khỏi khu nhà “Tâm Ban Đầu.” Họ phá cả bếp nấu ăn của các thầy. Đồ ăn đang nấu sẵn thì họ quăng ra ngoài. Cả soong, nồi, chảo, gối ngồi thiền, quần áo
Một người tại đây nói rằng các tăng sinh và cả giáo thọ đang lâm vào “ngõ cụt.”
Biên tập viên Thiện Giao tìm hiểu và trình bày sau đây.
Hành động của nhóm thanh niên mà các nhân chứng gọi là “xã hội đen” diễn ra trong sự có mặt của công an xã Dambri, nhưng không can thiệp. Nhân chứng nói, thậm chí, vào khuya ngày 28, công an “ở lại, đánh bài với nhóm thanh niên” phá phách.
Công an làm ngơ cho đánh phá Tu Viên?
Hành động của nhóm thanh niên mà các nhân chứng gọi là “xã hội đen” diễn ra trong sự có mặt của công an xã Dambri, nhưng không can thiệp. Nhân chứng nói, thậm chí, vào khuya ngày 28, công an “ở lại, đánh bài với nhóm thanh niên” phá phách.
Thầy Pháp Hội, một trong những giáo thọ giảng dạy pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã nói rằng thanh niên xã hội đen quăng đồ đạc của người xuất gia, phá cả bếp ăn của các Thầy:
“Sự việc bắt đầu vào khoảng 10 giờ sáng. Hơn 200 người phía bên kia, kéo vào. Thái độ của họ rất hung hăng, họ đòi đập phá và đuổi các thầy ra khỏi chùa. Họ lấy lý do chúng tôi là người nước ngoài, nhưng thật ra tất cả tu sĩ ở đây đều là người Việt Nam, đến tu học theo lời kêu gọi của Thượng Tọa Đức Nghi.
Chúng tôi về đây tu tập theo Pháp Môn Làng Mai.
Hơn 200 người phía bên kia, kéo vào. Thái độ của họ rất hung hăng, họ đòi đập phá và đuổi các thầy ra khỏi chùa. Họ lấy lý do chúng tôi là người nước ngoài, nhưng thật ra tất cả tu sĩ ở đây đều là người Việt Nam, đến tu học theo lời kêu gọi của Thượng Tọa Đức Nghi.
Đến hôm nay thì chúng tôi gặp khó khăn và họ muốn đuổi chúng tôi. Họ đến rất đông, có cả thanh niên xã hội đen.
Họ quăng hết đồ đạc của người xuất gia ra khỏi khu nhà “Tâm Ban Đầu.” Họ phá cả bếp nấu ăn của các thầy. Đồ ăn đang nấu sẵn thì họ quăng ra ngoài.
Cả soong, nồi, chảo, gối ngồi thiền, quần áo.”
Tu Viện bị cô lập
Đến trưa ngày thứ Hai, 29 tháng Sáu, thì người tu tập tại tu viện Bát Nhã lâm vào “tuyệt lộ:” không điện, không nước, không điện thoại, đặc biệt nước uống bắt đầu cạn dần trong khi các tiếp tế của Phật Tử địa phương thì bị ngăn cản.
Tu Viện Bát Nhã, xã Dambri, thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng
Một nhân chứng khác của sự kiện Bát Nhã, viết bài tường thuật chi tiết, đăng trên website phusa, khẳng định với chúng tôi về những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua tại tu viện này.
Tác giả viết rằng “Từ chiều Thứ Bảy dân chúng thôn 13-xã Dambri đã thấy hàng chục viên Công An xã Dambri xuất hiện ở khu vực quanh chùa Bát Nhã.” Có người “đục đẽo hàng chữ khắc trên đá vào cổng Tu Viện, rồi ở lại chùa qua đêm.”
Sáng Chủ Nhật, “Công An xã Dambri xuất hiện đông hơn theo dọc đường đến chùa Bát Nhã - Họ đang kiểm soát các xe lưu thông trên đường - nhưng chính thật ra, họ đang điều hành và bảo vệ mấy chiếc xe đò chở các thanh niên, thiếu nữ từ Bảo Lộc vào.”
“Rồi toán người này kéo ào ạt lên Tu Viện Bát Nhã, đập phá cư xá của các Thầy và nhà bếp.”
Từ chiều Thứ Bảy dân chúng thôn 13-xã Dambri đã thấy hàng chục viên Công An xã Dambri xuất hiện ở khu vực quanh chùa Bát Nhã.” Có người “đục đẽo hàng chữ khắc trên đá vào cổng Tu Viện, rồi ở lại chùa qua đêm
Địa phương chính quyền thiếu trách nhiệm hay đồng tình
Chúng tôi cũng đã liên lạc với công an xã Dambri, thì được một thư ký tại Ủy Ban Nhân Dân Xã nói rằng “phòng Công An đóng cửa.” Ông Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Xã tiếp điện thoại, nói rằng ông mới đi họp về, và “đồng chí Chủ Tịch mới nắm sự việc.”
Ông cũng nói thêm “không có nước là do không có điện; mà điện không có là do Nhà Đèn sửa chữa đường dây chứ không phải do địa phương cắt.” Ông hứa sẽ “xem xét vụ việc” khi được hỏi là chính quyền xã có kế hoạch trợ giúp nào cho 400 tăng sinh đang gặp khó khăn.
Trong một thông tin đăng trên website phusa, thì các thỉnh nguyện thư đã được gởi cho một số cấp chính quyền, được hứa, nhưng không hề có sự giúp đỡ. Chúng tôi gọi điện thoại nói chuyện với một quan chức cấp Tỉnh, tên Hiệp, được ghi là “Phó Giám Đốc Tỉnh.” Nội dung câu chuyện cho thấy quan chức này thuộc ngành công an. Ông phủ nhận tin nói rằng “có đơn thỉnh nguyện,” đồng thời từ chối trả lời phỏng vấn vì “không biết mặt.”
“không có nước là do không có điện; mà điện không có là do Nhà Đèn sửa chữa đường dây chứ không phải do địa phương cắt.” Ông hứa sẽ “xem xét vụ việc” khi được hỏi là chính quyền xã có kế hoạch trợ giúp nào cho 400 tăng sinh đang gặp khó khăn.
Ông Phó Chủ Tịch UBND Xã
Thiện Giao: Thưa có phải là ông Hiệp không ạ?
Ông Hiệp: Tôi đây.
Thiện Giao: Tôi là Thiện Giao, phóng viên đài Á Châu Tự Do, và tôi muốn hỏi về sự cố xảy ra tại tu viện Bát Nhã.
Ông Hiệp: Đó là chuyện nội bộ người ta. Tôi cũng chưa biết. Nếu anh cần gặp mặt tôi, anh lên công an Tỉnh, gặp tôi, tôi sẽ trả lời.
Thiện Giao: Có tin nói họ đã kêu cứu lên các giới chức cao cấp, trong đó có cá nhân ông. Và được hứa sẽ giúp đỡ nhưng không giúp đỡ.
Ông Hiệp: Tôi không nhận được gì cả. Tôi xin lỗi ông. Tôi không biết mặt ông nên không thể trả lời.
Giáo Hội Phật Giáo VN muốn khai tử Tu viện Bát Nhã?
Thầy Pháp Hội, giáo thọ tại Tu Viện, nói với chúng tôi: công an Tỉnh Lâm Đồng đã nói rằng họ [tăng sinh, giáo thọ] “không được đi đâu cả,” và “dù bất cứ nơi đâu trên lãnh thổ này cũng gặp khó khăn tương tự.” Trong khi ấy thì một bức tượng vinh danh tình mẫu tử, đặt tại tu viện Bát Nhã, đã bị đập gãy tay chân.
Văn thư mới nhất của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam ban hành có thể xem là dấu chấm hết cho sự hiện diện của tăng sinh theo pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã.
Một sư cô ở Huế
“Công trường Bông Hồng Cài Áo có bức tượng mẹ và 2 con, để vinh danh tình mẫu tử trong nét văn hóa Việt Nam. Công trường được xây dựng dựa trên ý tưởng từ bài Bông Hồng Cài Áo của Thiền Sư Nhất Hạnh. Hôm qua thì họ đã cho người vẽ bậy lên đó và đập gãy tay chân của những bức tượng này.”
Hơn 200 người phía bên kia, kéo vào. Thái độ của họ rất hung hăng, họ đòi đập phá và đuổi các thầy ra khỏi chùa. (28-06-2009) Courtesy phusaonline.free.fr
Một sư cô biết rất rõ quá trình thành lập tu viện Bát Nhã, hiện đang ở Huế, nói với chúng tôi rằng văn thư mới nhất của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam ban hành có thể xem là dấu chấm hết cho sự hiện diện của tăng sinh theo pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã. Sư cô Thoại Nghiêm cho biết:
“Trong văn thư mới nhất của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam do thầy Thiện Nhân ký cũng có thể xem là lời khai tử sự hiện diện của mình ở đó. Nội dung có phần: các vị đã đăng ký thì cho ở tu học, chờ thời gian di chuyển đến chỗ mới. Các vị chưa đăng ký nhưng tu học đàng hoàng thì cũng tạo điều kiện tu học, chờ thời gian di chuyển đến chỗ mới.
Ngoài những vấn đề rất rắc rối xung quanh yếu tố pháp lý liên quan đến cơ sở vật chất, chủ sở hữu quyền sử dụng đất đai trên đó xây dựng tu viện Bát Nhã, tiền bạc được đầu tư để xây dựng tu viện, vân vân, thì có ý kiến cho rằng tư thế của Làng Mai có thể là nguyên nhân sâu xa
Vậy là rõ ràng thầy Đức Nghi không cho mình ở đó nữa. Nhưng chờ thời gian di chuyển đến chỗ mới, thì chỗ mới là chỗ nào, thời gian nào thì di chuyển, không ai giải quyết. Cũng xin thưa rất rõ, mình đã đầu tư tất cả niềm tin, tiền bạc vào đó rồi bây giờ lấy đâu ra chỗ khác?”
Tu viện Bát Nhã được xây dựng theo ý tưởng của thiền sư Nhất Hạnh. Theo đó, ông kêu gọi những ai muốn tu tập theo pháp môn Làng Mai tại Việt Nam thì xây dựng cơ sở vật chất, và phía Làng Mai sẽ cung cấp giáo thọ để giảng dạy.
Tu viện Bát Nhã là cơ sở đầu tiên ra đời theo ý tưởng này. Thầy Pháp Hội nói rằng “Thượng tọa Đức Nghi là người đầu tiên phát tâm cúng dường cơ sở có sẵn để phát triển thêm. Giờ đây đã phát triển rất nhiều lần, nhưng nay thì Thượng Tọa Đức Nghi đổi ý, muốn đuổi tất cả tu sĩ nước ngoài.”
Ngoài những vấn đề rất rắc rối xung quanh yếu tố pháp lý liên quan đến cơ sở vật chất, chủ sở hữu quyền sử dụng đất đai trên đó xây dựng tu viện Bát Nhã, tiền bạc được đầu tư để xây dựng tu viện, vân vân, thì có ý kiến cho rằng tư thế của Làng Mai có thể là nguyên nhân sâu xa của vấn đề.
(Dân trí) - Biết trước có quy hoạch khu dân cư số 6 (phường Thịnh Đán, TP Thái Nguyên), Chủ nhiệm HTX Nguyễn Quý Thành dẫn theo một số người đến từng hộ nông dân “gạ” mua đất nông nghiệp. Bán xong, người dân “bổ ngửa” khi biết quyền lợi của mình bị họ “hất cẳng”.
Chủ nhiệm HTX làm “cò” đất
Theo tài liệu của Dân trí, ngày 24/7/2008, Chủ tịch tỉnh Thái Nguyên Phạm Xuân Đương kí quyết định phê duyệt dự án “quy hoạch khu dân cư số 6” tại phường Thịnh Đán, TP Thái Nguyên. Theo đó, tổng diện tích đất được thu hồi để lập quy hoạch là trên 267 nghìn m2, chủ yếu là đất nông nghiệp.
Cũng theo quyết định này, Chủ tịch Phạm Xuân Đương kí giao cho Trung tâm Phát triển quỹ nhà-đất tỉnh Thái Nguyên phối hợp với UBND TP và các cơ quan quản lí chức năng thuộc tỉnh tổ chức công bố quy hoạch phổ biến rộng rãi trong nhân dân.
Nhưng khi thông tin còn chưa kịp đến với người nông dân thì trước đó khoảng 1 tuần (so với ngày 24/7/2008 Chủ tịch tỉnh Thái Nguyên kí quyết định phê duyệt dự án khu dân cư số 6), Chủ nhiệm HTX kiêm Chủ tịch Hội nông dân phường Thịnh Đán Nguyễn Quý Thành đã dẫn theo một số người lạ mặt đến từng hộ dân có diện tích đất nông nghiệp bị thu hồi để gạ mua với giá thành cao hơn so với mức giá bồi thường của nhà nước khoảng hơn 10 nghìn đồng/1m2.
Ông Nguyễn Quý Thành: “Mua được nhiều đất nông nghiệp như vậy là kết quả niềm tin của người dân dành cho tôi”.
Theo một số hộ dân bán đất cho biết, lý lẽ mà ông Thành và một số người mua đất vào thời điểm đó đưa ra để thuyết phục họ là “để cho doanh nghiệp xây dựng nhà máy”.
Lúc đầu người dân bán tín, bán nghi… nhưng do nhóm người này nhiệt tình thuyết phục 1 ngày không được, thì 2 ngày, rồi 3 ngày và nên kết quả là trong khoảng thời gian từ ngày 15-18/7/2008, gần 10 nghìn m2 đất nông nghiệp của các hộ dân đã được một số người lạ mặt “hốt” gọn qua sự giới thiệu và chữ ký làm chứng của Chủ nhiệm HTX Nguyễn Quý Thành.
Bà Nguyễn Thị Kiểm (tổ 3, phường Thịnh Đán) cho biết: “Ngày 18/7/2008, ông Nguyễn Quý Thành, Chủ nhiệm HTX, Chủ tịch Hội nông dân phường có dẫn theo một số người đến nhà và tự giới thiệu đó là lãnh đạo các doanh nghiệp của tỉnh vào hỏi mua đất nông nghiệp của gia đình và đưa ra mức giá là 130.000 đồng/m2. Ông Thành giải thích “đó là giá có lợi cho dân vì mức giá bồi thường hiện tại của Nhà nước chỉ có 115.000 đồng/m2”.
Ông Thành thuyết phục: các hộ dân có ruộng xung quanh đều đã bán hết, riêng ruộng nhà bà chỗ đó đất xấu không bán thì khi nhà nước thu hồi, đền bù giá cũng chẳng được là bao.
Bà Kiểm cho biết thêm, do một mặt nể ông Thành là cán bộ phường, mặt khác nghe cũng thấy xuôi tai, nên gia đình đồng ý bán hơn 1 nghìn m2 đất nông nghiệp và thu về tổng số tiền 196 triệu đồng.
Theo bà Kiểm, khi gia đình đồng ý bán đất, ông Thành cùng một số người lạ mặt đưa cho một bản hợp đồng mua đất ruộng, đã được soạn thảo sẵn, chỉ việc điền số thửa, diện tích, ký nhận đủ số tiền là xong; còn đại diện bên mua họ bảo sẽ kí vào sau khi có ông Thành ký chứng nhận.
Theo tìm hiểu của phóng viên, ngoài gia đình nhà bà Kiểm, còn có rất nhiều hộ dân khác trong phường Thịnh Đán như ông Nguyễn Duy Đại, bà Nguyễn Thị Mai, bà Nguyễn Thị Thịnh… đều đã bán đất nông nghiệp cho một số người và có sự làm chứng của ông Thành.
“Hất cẳng” nông dân để trục lợi?
Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Hữu Quang, Chủ tịch UBND phường Thịnh Đán cho biết, sau khi quy hoạch của tỉnh được công bố, người dân mới lên phường khai báo là mình đã bị lừa - bán hết đất ruộng và bán luôn cả quyền lợi của người bị mất đất do dự án nhà nước thu hồi.
Nhưng khi hỏi người dân “bên mua là ai, địa chỉ ở đâu?”, các hộ dân đều không hề hay biết, thậm chí trong tất cả các bản hợp đồng mua bán đất ruộng với người dân cũng không có chữ kí của bên mua mà chỉ có chữ ký của bên bán và người làm chứng là Chủ nhiệm HTX, Chủ tịch Hội nông dân phường Nguyễn Quý Thành.
Ông Quang cho biết, trách nhiệm của UBND phường trong vấn đề này là báo cáo, tham mưu lên lãnh đạo cấp trên. Bản thân ông cũng đã báo cáo vấn đề này rất nhiều lần trong các cuộc họp với lãnh đạo UBND TP, nhưng mọi việc vẫn đang trong quá trình xác minh, giải quyết.
Để tìm hiểu rõ vấn đề này chúng tôi gặp Chủ nhiệm HTX, Chủ tịch Hội nông dân Nguyễn Quý Thành, nhưng ông Thành cho biết, ông không biết người mua đất là ai (?!).
“Từ trước tới nay, tôi vẫn môi giới mua bán đất thế này; còn ở đây tôi không hề biết các đối tượng mua đất là ai, tôi chỉ là người “vác tù và”… Mua được nhiều đất nông nghiệp như vậy là kết quả niềm tin của dân dành cho tôi và tôi đã mang lại lợi ích cho dân. Còn về quy hoạch khu dân cư của tỉnh thì tôi hoàn toàn mù tịt”, ông Thành phân trần.
Dự án khu dân cư số 6 đang có dấu hiệu bị trục lợi.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, chính sách “hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp và tạo việc làm cho người nông dân” sau khi bị thu hồi đất nông nghiệp của tỉnh Thái Nguyên là hết sức đúng đắn, tạo sự đồng thuận trong nhân dân. Nhưng nó lại đang là khe hở cho một số đối tượng là cán bộ lợi dụng biết trước về dự án quy hoạch để tính toán, có dấu hiệu trục lợi.
Theo quyết định “hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp và tạo việc làm” cho người dân bị thu hồi đất nông nghiệp trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên, đối với mỗi hộ gia đình bị thu hồi 500m2 đến dưới 1.500m2 đất nông nghiệp sẽ được giao một lô đất ở rộng khoảng 100m2 theo quy hoạch (ngoài số tiền được nhận hỗ trợ đền bù).
Trường hợp các hộ dân bị thu hồi dưới 500m2 nhưng tối thiểu không dưới 200m2 mà hộ dân đó bị thu hồi 100% đất nông nghiệp đang quản lí sử dụng cũng được giao một ô đất ở rộng khoảng 100m2 theo quy hoạch (ngoài số tiền đã được nhận đền bù). Những hộ dân bị thu hồi 1.500m2 đất nông nghiệp trở lên được tính hỗ trợ bằng tiền là 15 nghìn đồng/m2.
Ngoài ra quyết định này cũng nêu rất rõ về các khoản hỗ trợ giao đất kinh doanh dịch vụ theo giá quy định, không phải đấu giá tương tự đối với các hộ dân bị thu hồi đất nông nghiệp từ 500m2 - 1.500m2 đất nông nghiệp và 500m2 đến tối thiểu không dưới 200m2 đất nông nghiệp.
Theo điều tra của phóng viên Dân trí, sau khi dự án quy hoạch khu dân cư số 6, các mức hỗ trợ đền bù cho người nông dân chuyển đổi nghề nghiệp đã được các cơ quan chức năng của tỉnh Thái Nguyên “phích” cứng, lúc này những người nông dân mang bán đất ruộng trước kia mới “té ngửa” vì họ không được hưởng những “đặc quyền” như trên và mới biết mình “mắc mưu” Chủ nhiệm HTX, Chủ tịch Hội nông dân Nguyễn Quý Thành.
Lúc này họ mới đứng ra tố cáo sự việc tới các cơ quan chức năng để đòi quyền lợi.
(Dân trí) - Mực đông lạnh được bóc sạch, cho vào thùng nước rồi đổ vào đó nửa cân muối, 1/3 cây đá và 250ml hóa chất hydrogen peroxide. Trong số những thùng mực chưa được tẩy rửa có thùng đã bốc mùi và đầy dòi, bọ.
Mực hôi thối được vứt bê bết dưới nền đất, chờ công đoạn tẩy trắng (ảnh: PH).
Vào khoảng 9h15 sáng nay 29/6, đoàn kiểm tra liên ngành gồm Phòng Cảnh sát môi trường - Công an TP, thanh tra Sở Y tế, Y tế dự phòng, Chi cục Thủy sản Hà Nội và Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm TP đã bất ngờ kiểm tra tại khu chợ thủy sản tươi sống nằm trong khuôn viên chợ đầu mối Long Biên (Hà Nội).
Thời điểm này, 2 ki ốt có địa chỉ ô 05 - G2B của ông Lê Công Thắng và ki ốt 08 - G2B của bà Lê Thị Núi đang có hàng chục công nhân tất bật bên một máy ly tâm, ngâm và làm trắng hơn 500kg mực tươi chuẩn đem ra thị trường tiêu thụ.
Tất cả số mực này đều không rõ nguồn gốc xuất xứ và được đựng trong các bao bì có in chữ nước ngoài, đã hết thời hạn sử dụng từ năm 2005 - 2006.
Theo lời khai ban đầu của các công nhân, mực đông lạnh lấy từ trong kho ra sẽ được bóc sạch sau đó cho vào thùng có chứa nước rồi đổ nửa cân muối, 1/3 cây đá và khoảng 250ml hóa chất hydrogen peroxide vào ngâm trong vòng 1 tiếng. Sau đó, mực được đưa ra rửa sạch, đóng vào thùng xốp đem đi tiêu thụ.
Tiến hành kiểm tra các kho đông lạnh, lực lượng chức năng phát hiện cả một hệ thống máy quay tạo lực ly tâm làm trắng mực. Theo các công nhân, mực khi lấy từ trong các thùng hàng quá đát ra sơ chế cho thẳng vào máy rồi đổ hóa chất hydrogen peroxide - một loại hóa chất tẩy trắng công nghiệp - vào.
Vào thời điểm đoàn kiểm tra yêu cầu mở kho đông lạnh, một vài máy quay ly tâm vẫn đang làm việc. Tắt máy đi một thời gian khá lâu, dung dịch trong máy vẫn sủi lên một thứ bọt trắng như xà phòng.
Gần đó rất nhiều thùng đựng hóa chất đã và đang sử dụng bày la liệt. Khám xét những thùng mực đang làm dở, đoàn kiểm tra phát hiện có thùng đã bắt đầu bốc bùi thối và xuất hiện dòi, bọ.
Thượng tá Nguyễn Việt Tiến, Phó phòng CSMT - Công an TP cho biết: để chuẩn bị cho một phiên chợ bắt đầu từ 1 - 6h sáng, hàng ngày công nhân phải làm công việc bóc mực đông lạnh từ trong kho ra giã đông, bóc tách ngâm 3 tiếng rồi cho vào máy ly tâm tẩy trắng. Ước tính trung bình mỗt ngày khu chợ này tiêu thụ trên dưới 1 tấn mực tươi.
Máy ly tâm đang làm công việc tẩy trắng mực (ảnh: P.H).
Sau khi “xử lý” khối lượng khổng lồ mực kém phẩm chất, các lái thương chở thẳng đến các nhà hàng và các chợ nhỏ trên địa bàn thành phố tiêu thụ. Hiện các mẫu mực đã được các cơ quan chức năng thu giữ để phân tích.
Nguồn tin từ Phòng Cảnh sát môi trường Công an TP Hà Nội, thời gian gần đây, qua công tác trinh sát, cơ quan công an phát hiện tại một số chợ đầu mối buôn bán thuỷ, hải sản ở Hà Nội xuất hiện tình trạng nhập nhiều các hoá chất công nghiệp không rõ nguồn gốc.
Đi sâu tìm hiểu việc sử dụng các loại hoá chất này, các trinh sát phát hiện, hoá chất được dùng để ngâm, tẩy trắng các loại hải sản, trong đó chủ yếu là cá mực đông lạnh, vì vậy người tiêu dùng nên thận trọng trong việc lựa chọn mua thực phẩm hàng ngày.
Nó quá khủng khiếp đối với con người. Tôi tự hỏi, có bao giờ tướng Võ Nguyên Giáp nghĩ đến số phận những người lính dưới quyền ông?
Không, sách nào của ông viết cũng bàng bạc ám ảnh chiến thắng. Phải thắng, thắng bằng bất cứ giá nào, bất kể sự hy sinh vô bờ bến của binh đội cộng sản.
Ông càng được vinh danh với đủ thứ tên gọi có thể, tôi càng thấm thía được giá phải trả của những người lính. Chẳng hạn: Ông ấy là người đã làm nên lịch sử Việt Nam. Đại tướng Giáp, tiêu biểu lớn cho quân sử thế giới. Tướng Giáp là thiên tài quân sự. Người ta nghĩ có thể so sánh ông với Saladin hay một Đại đế Alexandre hay một Genghis Khan, Thành Cát Tư Hãn. Hay một Napoléon? Hay đúng hơn một David của thế kỷ.
Đấy là những kiểu nói tra tấn người đọc không ít. Họ và chính tướng Giáp chỉ có dấu một điều. Năm 1940, khi gặp Hồ Chí Minh ở bên Tàu, Hồ Chí Minh đã gửi tướng Giáp đi học quân sự. Phần Hoàng Văn Hoan, nguyên Đại sứ Tàu lúc sau này vừa làm Đại sứ, vừa đi học ngoại giao. Hoan đã phải đổi tên làm người Tàu để đi học. Nhà ở, tiền bạc, người làm tất tất đều do Tàu cung cấp. (Xem thêm Giọt Nước trong biển cả, Hoàng Văn Hoan)
Cũng nhục đấy chứ.
Vũ khí của Trung Quốc tịch thu tại Điện Biên Phủ (1954) Nguồn: ecpad.fr
Một điều mà tôi cảm thức sâu xa được khi đọc những cuốn sách do tướng Võ Nguyên Giáp viết là ông có thể là một vị tướng tài. Nhưng là một tướng sát thủ lạnh tanh mà mỗi chiến thắng làm bằng xương máu người khác.
Chỉ cần nhắc lại trong chiến dịch đồng bằng sông Hồng tháng 01/1951, đặc biệt trận đánh Vĩnh Phúc Yên ở cách Hà Nội 30 dặm. Và những trận khác ở Mao Khê rồi Phủ Lý, Ninh Bình. Trận đánh ở Vĩnh Phúc Yên tưởng kết thúc trong chiến thắng sau những hy sinh lớn lao về tổn thất sinh mạng, không ngờ tướng De Lattre de Tassigny đã cho dội bom Napalm làm cho hàng ngàn cán binh cộng sản đang tập trung ở đấy bị thảm sát trở thành những cây đuốc sống tìm chỗ ẩn náu. (Bom Napalm đã được Mỹ xử dụng trong trận đổ bộ Normandy, đây là lần đầu tiên Mỹ cung cấp bom Napalm cho Pháp)
Xin ghi lại nhận xét của William J Duiker về trận đánh này:
“De Lattre proved himself to be a worthy adversary for Vo Nguyen Giap. A war hero and a man of supreme self-confidence and military bearing, de Lattre immediately took action to shore up the French position.
The results were stunning. Vietminh troops who had never before encountered the effects of the burning gas, fled in disorder, and the town of Vinh Yen remained under French authority.
(Trich Ho Chi Minh, A Life, William J Duiker, trang 434-435)
Dưới đây là nhật ký của một cán binh chỉ huy cộng sản ghi lại cảnh bom Napalm hãi hùng như thế nào.
“Our division had attacked since the morning. From a distance three hirondelles (swallows) grow larger. They are airplanes. They dive, and hell opens before my eyes. Hell in the form of a larger egg container falling from the first plane, then a second, which lands to my right... An intense flame which seems to spread for hundreds of meters sows terror in the ranks of the fighters. It is Napalm, the fire which falls from the sky.
Another plane approaches and spews more fire. The bomb falls behind us and I feel its fiery breath which passes over my entire body. Men flee, and I can no longer restraint them. There is no way to live under that torrent of fire which runs and burns all in its route” (Trich Ngo Van Chieu, journal d’un combattant Viet-Minh, Paris, Ed Du Seuil, trang 154, 1957,
(Trích lại trong Ho Chi Minh, A Life)
Cảnh trận đánh này phải quay thành film mới thấy hết được sự bạo tàn của chiến tranh. Đó là bữa Barbecue cuối cùng của vị tướng tài danh nước Pháp trước khi chết vào năm 1952.
Chiến dịch sông Hồng là một thất bại nặng nề riêng của tướng Giáp về chiến lược. Vậy mà trong Hồi ký: Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử, xuất bản năm 2000 ông đã viết gì? William J Duiker viết: “After the failure of Giap’s Red River delta offensive, the conflict gradually settled into a war of equilibrium.” (Trích sách như trên, trang 441)
Kế hoạch tấn công đồng bằng của tướng Giáp sau đó bị bác. Họ đề nghị đánh biên giới trước và cuối cùng Hồ Chí Minh ngả theo đề nghị của Bắc Kinh.
“Với nhiều lần kiến nghị của Mao chủ tịch, Quân Ủy Trung Ương và đoàn cố vấn Trung Quốc, sau khi trải ba chiến dịch của quân đội Việt Nam vào tháng 6 đầu năm 1951… Đảng lao động Việt Nam đã xác định rõ ràng chấp nhận kiến nghị của các đồng chí Trung Quốc, quyết định từ nay chuyển hướng tấn công chính của bộ đội chủ lực lên vùng núi Tây Bắc, do đó bắt đầu chuyển hướng chiến lược.”
(Trích Tài liệu Trung Quốc, bài viết của Vương Nghiêu Tuyền, trang 191)
Đây là lần đầu tiên cho thấy sự can thiệp về các phương hướng chiến lược trong chiến tranh Việt Pháp bắt buộc Cộng sản Việt Nam phải nghe theo.
Theo tôi, cái chết trong chiến trận đối với tướng Giáp là điều không đáng kể. Chiến thắng mới là điều quan trọng. Thua được không tính trên số thiệt hại về nhân mạng. Một đổi mười cũng được miễn là cuối cùng kẻ còn lại là kẻ chiến thắng.
Theo tài liệu của Ngũ Giác Đài có ghi lại như sau về số phận những người bộ đội đã chết trong hai cuộc chiến tranh vừa qua là:
“Trong phần lớn 20 năm qua, một cách trực tiếp hay do ủy quyền. Hoa Kỳ đã lao vào cuộc chiến tranh ở Đông Dương. Bốn mươi lăm ngàn người Mỹ đã chết trong cuộc giao tranh, 95.000 người thuộc các quốc tịch khác nhau trong đạo quân thuộc địa Pháp cũ. Và không ai rõ là có bao nhiêu người Đông Dương thiệt mạng nữa. Số phỏng đoán là từ một tới hai triệu người.
(Trích Hồ sơ mật của lầu năm góc, tạp chí Trình Bày, trang 35)
Đã chết rồi mà cũng chưa xong, xác chết còn bị xử dụng như võ khí tuyên truyền cho chiến thắng ấy.
Nhiều lúc tôi tự hỏi chết thêm một người hay bớt đi một người thì có thay đổi gì về ý nghĩa cuộc chiến? Vậy mà họ vẫn phải nói dối.
Nhưng còn có những điều dối trá, lừa bịp người chết lẫn người sống một cách trắng trợn hơn nữa. Sau chiến trận Điện Biên Phủ, nhiều xác chết đã rữa mục không được thu dọn, chôn cất hẳn hoi như trường hợp người ta đào được mấy chục xác chết bộ đội chết trong vị trí chiến đấu. Nhưng sau này để vinh danh họ - những bộ đội đã chết thảm khốc - họ thiết lập nghĩa trang quân đội với những ngôi mộ với bia mộ, ghi tên tuổi đàng hoàng.
Chỉ có điều đó là những ngôi mộ không có xác chết.
Có nhiều chỗ, họ dựng cả một khu mộ liệt sĩ, xây cất lăng tẩm, có nến hương, có khấn vái... Nhưng bên trong lòng mộ rỗng tuếch. Tại sao không đơn giản dựng một tấm bia kỷ niệm? Tại sao phải đánh lừa như thế?
Tất cả những con số trên đây chỉ là những con số “làm phiền,” con số ảo, số âm, số trừ, số cộng tùy trường hợp.
Họ sợ những con số như những bóng ma.
Chẳng khác gì những bóng ma của:
“Mẹ liệt sĩ đội mồ lên đi kiện.” (Thơ Nguyễn Duy)
Cuộc chiến kéo dài 7 năm, 7 tháng, một ngày. Một cuộc chiến đã để lại những vết thương khó mà hàn gắn được.
Sự thực về viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Việt Nam chống Pháp trong tài liệu của tướng Giáp và tài liệu của đoàn cố vấn Trung Quốc.
Cố vấn TQ - Từ trái:Mai Gia Sinh, Đặng Dật Phàm, La Quý Ba và Vi Quốc Thanh Nguồn: xinhuanet.com
Trước khi tập tài liệu Ghi chép thực về đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc được phổ biến rộng rãi. Hai tác giả Stephen Pan, Ph.D và Daniel Lyons, S.J. đã cho xuất bản cuốn sách mỏng Viet Nam Crisis vào năm 1966 rồi. Họ đã thu thập từ nhiều nguồn các tin tức trong nội địa Trung Hoa kể từ khi Trung Hoa rơi vào tay cộng sản. Nhiều cá nhân hay tổ chức đã trốn chạy ra khỏi Trung Hoa, nhiều tổ chức quốc tế hỗ trợ các hoạt động tuyên truyền chống lại cộng sản Tàu tại Hồng Kông và Đài Loan. Chẳng hạn các cá nhân như Pauline Clauston, Kenneth Rhodes thuộc thư viện của Anh. Hsia-Chen, Li-Huan trong tổ chức Chinese Mission của cơ quan Liên Hiệp Quốc. Gene I-Cheng Loh, Ting-Yung Hang, S.K. Li và Yu-Liang Wu trong tổ chức Chinese News services. Đại tướng Duk Shin Choi, Đại Sứ Hàn Quốc tại Bonn. Choi Woon-sang, cố vấn cho Hàn Quốc tại Liên Hiệp Quốc. Linh Mục Raymond de Jaegher, từng sống nhiều năm ở Trung Hoa, bị trục xuất và sang Việt Nam, người thân cận của ông Diệm.
Có thể đây là những tài liệu xuất hiện sớm nhất về việc Trung Quốc viện trợ quân sự cho Việt Nam. Tài liệu của của Stephen Pan cho hay như sau:
- Bắt đầu từ 20-08-1950, có 150.000 lính Trung Hoa được điều động đến Côn Minh và Hồ Nam để hỗ trợ cuộc chiến tranh của Việt Nam. Nguồn tin do cơ quan Chinese United News Agency ở Hồng Kông. Nguồn tin này cũng được nhiều cơ quan truyền thông khác ở Hồng Kông xác nhận.
- Ngày 28-06-1950, tờ China Tribune of New-York City cho hay có hai tàu thủy mang tên S.S Kwo Tai và S.S Kuo Young từ một cảng gần Quảng Đông đã di chuyển về phía Bắc Việt Nam với những trang bị không được rõ số lượng.
- Cơ quan Kwong Wah News Agency ở Hồng Kông cũng thuật lại cho biết có hai tàu thủy rời Quảng Châu đi Hải Phòng, phía Bắc Việt Nam với các trang bị quân sự. Họ chỉ quan sát thấy như thế và không thể cho biết lượng là bao nhiêu.
- Vào ngày 13-08-1951, theo một tờ báo thiên cộng sản ở New York, tờ China Daily News có đưa tin hơn 50 người đại diện cho chính quyền Việt Minh đã tham dự ”The Chinese Political Consultation Conference. Trong hội nghị này đã đề ra đề cương một chính sách giúp đỡ chính quyền Việt Nam để cho cuộc cách mạng đi đến thành công.
- Cũng theo tờ Chinese United News Agency ở Hồng Kông có tường thuật tướng Lâm Bưu đã gửi một vị tư lệnh của ông, tướng Shao Keh thiết lập một bộ tham mưu hỗn hợp “Sino-Viet Minh joint staff group.” Nhiệm vụ của đoàn cố vấn này là điều hợp những công tác tham mưu giữa Trung Quốc và Việt Minh.
- Vào tháng 9-1951, nhiều báo chí của chính quyền cộng sản Trung Quốc lọt ra ngoài cho thấy họ kêu gọi quân tình nguyện Trung Quốc để gửi sang giúp các đồng chí Việt Minh để tiêu diệt bọn tư bản đế quốc cùng một lúc trên hai mặt trận Hàn Quốc và Việt Nam.
Ngày 29-5-1963, tờ China Daily News thuật lại Hồ Chí Minh trước đây đã gặp Lưu Thiếu Kỳ và ra một thông cáo, trong đó Hồ Chí Minh nhìn nhận có sự giúp đỡ về quân sự của Trung Quốc cho bộ đội Việt Minh.
(Trích dịch và tóm lược sách Viet Nam Crisis của Stephen Pan, từ trang 24 đến 28).
Tài liệu trên đây giúp củng cố thêm cho thấy ngoài sự viện trợ quân sự bằng đường bộ thông qua ngả biên giới, còn có con đường vận chuyển vũ khí cho Việt Nam bằng đường thủy khi mà chiến dịch đánh biên giới chưa hoàn tất.
Ngoài tài liệu trong Crisis của Stepen Pan, chúng ta tìm hiểu xem tướng Giáp đã tiết lộ gì về vấn đề viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Việt Nam. Đọc và so sánh với tài liệu của Trung Quốc. Chúng ta sẽ biết sự thực như thế nào?
Sách của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Tôi xin được nêu hai cuốn tiêu biểu: Điện Biên Phủ, nxb Chính Trị Quốc Gia,, năm 1994 và cuốn Đường tới Điện Biên Phủ, nxb Quân Đội Nhân Dân, 2000.
Trong cuốn đầu, ông Võ Nguyên Giáp có vẻ tránh né tất cả những gì liên quan xa gần đến viện trợ quân sự Trung Quốc cho Việt Nam.
Đó là một sự cố ý rõ ràng, không che dấu được. Vấn đề ở đây là tại sao tướng Giáp phải che dấu như thế?
Vì thế không lạ gì nhà viết sử Qiang Zhai khi trả lời phỏng vấn của đài BBC đã nhận xét rằng: “Việt Nam miễn cưỡng nhắc đến vai trò của Trung Quốc trong chiến thắng đối với người Pháp, bởi vì tình cảm dân tộc mạnh mẽ của họ.”
Chỉ trừ có một đoạn, ông trình bày cho biết có thương thảo với đồng chí cố vấn bạn là thay đổi phương án đánh nhanh thành chậm, đánh chắc.
Một đoạn khác, ông Giáp nhắc tới sự trợ giúp quân sự về súng đạn đại bác, nhắc khéo mà cũng chê khéo:
“Trong thực tế, về đạn 105 ly, ta chỉ có tổng số khoảng 20.000 viên, gồm 11 ngàn viên chiến lợi phẩm của các chiến dịch, 3600 viên do Trung Quốc viện trợ kèm theo pháo, 440 viên chiến lợi phẩm của mặt trận Trung Lào và khoảng 5000 viên do địch thả dù mà ta bắt được. Sau chiến tranh Triều Tiên, đạn pháo 105 ở Trung Quốc cũng rất khan hiếm. Trước nhu cầu của chiến dịch, bạn đã vét đạn 105 từ các kho chuyển ra cho chúng ta, nhưng 7400 viên tháng 5 năm 1954 mới tới khi mặt trận đã kết thúc.”
(Trích Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử, Võ Nguyên Giáp, trang 348)
Có lẽ đây là đoạn trích dẫn duy nhất mà Tướng Giáp xử dụng những con số tỉ mỉ đến chi tiết như thế. Con số 3600 viên đạn của Trung Quốc là con số ý nghĩa nhất trong toàn thể cuốn sách của tướng Giáp. Nó nói thay cho nhiều điều mà tướng Giáp không nói được?
Nhưng có lẽ vấn đề cách đánh là vấn đề gây tranh cãi, ai là người đưa ra quyết định thay đổi lối đánh nhanh thành đánh chậm, đánh vững chắc? Phần tướng Giáp, trong bất cứ ở đâu, hễ có dịp là ông đều cho rằng quyết định sinh tử ấy xuất phát từ ông.
Nhà báo Trần Giao Thủy trong phần diễn giải cũng đưa ra vấn đề tranh cãi này, đưa ra những lập luận khác nhau của hai bên. (Xem Tranh cãi, từ trang 9, sách tài liệu của Trung Quốc)
Và ở đây, xin đưa ra trích đoạn trong sách của tướng Giáp:
“Trận đánh sắp bắt đầu. Đề nghị Võ Tổng cho biết tình hình tới lúc này ra sao? Đó cũng là vấn đề tôi muốn trao đổi với đồng chí Trưởng đoàn.
Tôi nói tiếp ba khó khăn lớn nhất của bộ đội rồi kết luận:
Nếu đánh là thất bại.
Vậy nên xử trí thế nào?
Quyết định của tôi là hoãn cuộc tiến công ngay chiều hôm nay, thu quân về vị trí tập kết, chuẩn bị lại theo phương châm đánh chắc, tiến chắc. Sau này trong các cuộc phỏng vấn hay trong các buổi nói truyện, tướng Giáp cũng một mực cho rằng việc quyết định thay đổi phương cách đánh là quyết định do ông đề xướng ra.
Sau đó, vào ngày 31/01/1954 tướng Giáp chuyển sở chỉ huy của ông từ Nà Tấu vào Mường Phăng. Ông cho làm những con đường mới để đưa các khẩu pháo lên các núi Pú Hồng Mèo và Pú Tà Cọ...
Xin đưa ra nhận xét của William J Duiker:
“Chinese advisers were intimately involved in the planning and execution of the border offensive, a role that would become subject to controversy between the two allies following the end of the Viet Nam war. Viet Nam sources credit Vo Nguyen Giap and other Viet Minh military strategist with coordinating the campaign...
Whatever the truth of the debate, after the campaign was over, Chen Geng returned to China and was assigned to command PLA units operating in Korea before his departure from the Viet Bac, he sent detailed criticisms of Vietminh battlefield performance to his superiors in China. As Chen reported to his Chinese superiors, Vietminh troops lacked discipline and battlefield experience and were not ready to engage in major operations, while their commmanders did not have sufficient concern for the welfare of their troops and were reluctant to report bad news to theirs superiors.”
(Trích Ho Chi Minh, A Life, William J Duiker, trang 432)
Một điều rõ ràng là có những xích mích không hàn gắn được giữa tướng Trần Canh và tướng Giáp. Tướng Trần Canh đã không ngại ngùng dùng những lời lẽ nặng nề đối với tướng Giáp. Phần tướng Giáp, ông giữ im lặng.
Trong cuốn thứ hai, Đường tới Điện Biên Phủ, tướng Giáp đã có một số thay đổi trong chiều hướng viết. Cách viết thông thoáng hơn, bớt gò bó, bớt lý luận, bớt tính cách giáo điều, bớt mô tả các trận đánh, bớt bài bản cứng nhắc như thầy giáo trên bục giảng. Đã có thêm nhiều dữ kiện, phần tài liệu được bổ xung, nhất là tài liệu liên quan đến sự viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Việt Nam.
Nhưng rất khéo léo, ông không bao giờ phê phán các sĩ quan chỉ huy dưới quyền, luôn luôn đề cao họ, hoặc đề cao tài trí của bộ đội Việt Nam.
Mặc dầu đã có thay đổi tiến bộ. Nhưng vẫn chưa đủ. Sách của tướng Giáp nói cho cùng chỉ là những bài học về chiến tranh, trình bày các chiến thuật, chiến lược, lẽ thua được. Nhưng thiếu những con số dận chứng và thiếu sử tính.
Về mặt sử học, người đọc đòi hỏi tướng Giáp phải làm hơn thế nữa. Thiếu sót còn rất nhiều về sự kiện, về người, về góc cạnh nhân bản, về sử tính như ngày tháng năm, con số, sự chính xác, sự khách quan, sự việc, con người, nhân chứng, tính thông tin thay vì tuyên truyền, khai trừ tính đảng, tính giai cấp, v.v...
Nhận xét chung về Hồ sơ Tài liệu “Ghi chép thực về đoàn cố vấn quân sự…”
- Tập tài liệu do phía Trung Quốc phổ biến trên mạng tạo ra một phản ứng bất lợi cho phía chính quyền cộng sản bây giờ. Từ khi tài liệu được phát tán trên mạng đến nay, chưa có một tiếng nói chính thức nào lên tiếng phản biện.
- Cho dù có lên tiếng cải chính hay biện minh thì xem ra không phải là chuyện dễ dàng gì. Sự lên tiếng biện minh đôi khi chỉ như đổ dầu thêm vào lửa.
- Mặc dù tài liệu của đoàn cố vấn Trung Quốc nhấn mạnh tới việc viện trợ quân sự, nhưng những chứng liệu đưa ra không nhiều. Những con số không nói đến từng năm, không nói tới giá trị tương đương với tiền trị giá là bao nhiêu. Xin ghi lại: “Tính tới tháng 9, 1950, Trung Quốc đã đưa sang Việt Nam hơn 14.000 khẩu súng, 1700 liên thanh, 150 khẩu đại pháo, 2800 tấn gạo... Ở chỗ khác: “Theo tài liệu hữu quan, Trung Quốc viện trợ cho quân đội nhân dân Việt Nam hơn 150.000 khẩu súng, hơn 3000 khẩu pháo và số lớn đạn dược, xe cộ , quần áo, lương thực, thực phẩm phụ và đồ dùng hằng ngày khác như màn, khăn bông, bát tráng men... (Trích Tài liệu, Ghi chép thực... Chương Quyết sách thực của Trương Quảng Hoa, trang 53)
Chưa kể những đại đoàn chủ lực của QDNDVN gồm hơn 10 ngàn người đi bộ sang biên giới Trung Việt, rồi được chở bằng xe hơi đi huấn luyện trong 3 tháng tại Nghiên Sơn, Vân Nam nhận vũ khí, trang bị, khí tài, trang phục, v.v... của Trung Quốc viện trợ.
Con số của William J Duike đưa ra có sai biệt khá lớn:
“By september 1950, about twenty thousands Viet Minh soldiers had been armed and trained in South China, on return; many of them were integrated into newly formed Vietminh 308 Division. Two schools for political cadres were opened at Nanning and at Kaiyuan in Yunnam province for a six months training course.”
(Trích như trên, trang 427)
Arthur J. Dommen đưa ra một con số gần sát với con số của William J Duike như sau:
“The troops, without arms, crossed the border on foot and once in Chiana were trasported by truck. Clothed in new uniform, they followed an intensive training course for three months under Chinese instructors... Some 20.000 men were rotated through this training in 1950 alone.”
(Trích The Indochinese experiencee… Arthur, J Dommen, trang 200)
Có thể nói rằng các vị cố vấn Trung Quốc sang Việt Nam không phải có mục đích đếm xem đã đưa cho Việt Nam bao nhiêu khẩu súng, bao nhiêu viên đạn, bao nhiêu bộ quần áo.
- Mục đích của họ sang là để chỉ đạo, huấn luyện, truyền kinh nghiệm chiến đấu từ các bài học chống Nhật, bài học xua Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan và cuối cùng là các bài học có được trên chiến trường Cao ly, trực diện với Mỹ.
- Đọc suốt dọc dài tập tài liệu cho thấy rằng các vị cố vấn này rất am tường địa hình, địa vật ở Việt Nam, nắm rõ điểm mạnh điểm yếu của Pháp, cũng nắm rõ từ tinh thần đến kinh nghiệm chỉ huy của các sĩ quan quân đội nhân dân. Mỗi chiến dịch là mỗi khinh nghiệm và học tập.
- Trong thực tế, với hơn 300 cố vấn, ngoài những bất đồng về phương hướng chiến đấu, về đường lối chỉ đạo chiến tranh. Cũng rất bình thường còn phải cung phụng cơm gà cá gỏi, ngựa xe, người hầu người hạ, đấm lưng xoa bóp, ăn uống tẩm bổ cho các cố vấn. Đôi lúc phía người Việt cũng không khỏi đắng cay, tủi nhục. Nhân dịp Hồ Chủ tịch cùng với Vị Quốc Thanh đi ngựa thì nhìn thấy đàn bò to béo khỏe mạnh. Vị Quốc Thanh có ngỏ lời khen. Hồ chủ tịch nói: “Đúng vậy, nhưng rất đáng tiếc chẳng bao lâu sẽ bị đoàn cố vấn ăn sạch.” Và đây là lời phân trần của cố vấn: “Cán bộ Việt Nam hầu hết trong túi áo đều có một ống chì con, như cái nắp bút, trong đó đựng mấy chục cái tăm rất nhỏ, khi ăn thịt gà thì dùng cái đó xỉa răng, chứng tỏ họ cũng thường xuyên ăn thịt gà. Chúng tôi ăn thịt gà không thể nhiều hơn họ. Còn thịt lợn khoảng một tuần một hai lần. Việt Nam nuôi lợn đều lớn đến 30, 40 kí lô thì giết, không có lợn to đến 50 kí lô, 100 ki lô. Còn thịt bò ăn rất ít, tổng cộng chỉ có vài lần. Có lẽ đoạn trần tình này là lý thú nhất về hoàn cảnh lúc bấy giờ. (Trích Ghi chép... trang 275-276)
Nhưng khi đọc xong tập tài liệu này, tôi rút ra được một bài học từ nội dung các điều trần tình của các cố vấn Trung Quốc. Không phải việc viện trợ quân sự là quan trọng hàng đầu, mặc dầu là việc quan trọng trước mắt. Các cố vấn Trung Quốc còn muốn can thiệp vào nội tình của Việt Nam (domestic policy). Thật vậy chẳng bao lâu sau khi sang làm cố vấn ở Việt Bắc, vào tháng giêng-1951, La Quý Ba, trưởng đoàn cố vấn chính trị cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã tham dự các buổi họp chính trị của Việt Nam. Họ muốn uốn nắn, khuôn đúc (Remodeline) đảng cộng sản Việt Nam đi theo đường lối của đảng cộng sản Trung Quốc.
Thương binh và hàng binh Pháp (Điện Biên Phủ 05/1954) Nguồn: boomer-cafe.net
Nguyên tắc là làm theo Trung Quốc dựa trên một thứ Chinese model. Việt Nam có thể nợ Trung Quốc về sự giúp đỡ quân sự. Nợ cùng lắm trả dần, không trả được thì quịt. Nhưng trở thành một mẫu hình của Trung Quốc thì lại là chuyện khác – Chuyện lệ thuộc, chuyện bắt chước. Đó là cung cách của Hồ Chí Minh và của Trường Chinh.
“Ho was fulsome in his praise of the new government in Beijing and its wise leadership, suggesting strongly that his government and party would follow the Chinese model. By now, he had become a master at the art of flattering his benefactors by implying that their advice and experience would be taken to heart in the new Viet Nam.”
(Trích Ho Chi Minh, A Life, William J Duike, trang 430)
Đọc cả bài viết này, có lẽ người đọc chỉ cần đọc đoạn kết trên là đầy đủ ý nghĩa. Sau bài học 1979 bằng sự xâm lăng 6 tỉnh phía Bắc để dạy cho một bài học. Tập sách này là một bài học vỡ lòng về bài học cách cư xử ở đời.
Bao giờ đến bài học thứ ba về món nợ 1954-1975 chưa trả?
Hà Nội, 17-6-2009 (IRIN)- Đối với em Nguyễn Công Tuấn, 10 tuổi, một học sinh tiểu học tại Hà Nội, việc dùng các cầu tiêu tại trường thật là một kinh nghiệm đáng sợ.
Rác rưởi và mùi hôi thối của nhà vệ sinh đã làm em không dám tới gần. Vì vậy Tuấn thà nín lại cho đến khi về nhà; mẹ em đã lo lắng một cách rất có lý rằng điều đó có thể làm em mắc các chứng bịnh đường tiểu.
Giờ ra chơi Nguồn: OntheNet
Tuy vậy Tuấn có thể được xem là một trong những học sinh may mắn - hiện nay nhiều trường học ở Việt Nam, ngay cả tại thủ đô Hà Nội, không hề có cầu tiêu.
Bộ Giáo dục và Đào tạo mới đây đã kiểm tra các cơ sở vệ sinh tại 11,200 trường học trên toàn quốc.
“Khoảng 30 phần trăm của các trường được kiểm tra không có cầu tiêu hoặc cầu tiêu không đạt tiêu chuẩn.” Ông Lã Quý Đôn, Vụ trưởng Vụ Công tác học sinh, sinh viên cho biết.
Một cuộc kiểm tra khác được thực hiện tại Hà Nội cho thấy rằng hầu hết trong số 1400 trường học không có đủ nhà vệ sinh, theo lời ông Nguyễn Như Hòa, giám đốc phòng Kế hoạch và Tài chính của Sở Giáo dục thành phố Hà Nội.
Không đạt tiêu chuẩn
Quy định đòi hỏi rằng phải có một cầu tiêu cho mỗi 100 học sinh và môt vòi nước cho mỗi 60 học sinh.
“ Chỉ có vài trường tại Hà Nội đạt được tiêu chuẩn đó, và nhiều trường ở các huyện vùng ven không hề có cầu tiêu.” Ông Hòa cho biết thêm.
Trần Thu An, nhân viên chương trình cải thiện vệ sinh của Quỹ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF), nói rằng vấn đề nhà vệ sinh hiếm khi được quan tâm thỏa đáng.
Trong chiến dịch nhà trường “trẻ em thân thiện” tại Việt Nam, Liên Hiệp Quốc đã từng cố gắng tập trung vào việc hoàn chỉnh các cơ sở vệ sinh. Năm qua, họ đã làm việc với Bộ Giáo dục và Đào tạo, giúp đỡ thiết kế và xây dựng các nhà cầu tốt hơn trên toàn quốc.
Những việc ưu tiên
Một phần của vấn đề là có quá nhiều nhu cầu cấp bách trong lãnh vực giáo dục đến nỗi mà vệ sinh thường là điều cuối cùng được xét đến.
Đã có lúc vấn đề ưu tiên của chính quyền là thay thế các lớp học tạm thời bằng các trường xây bê tông để có thể chịu đựng được mưa bão, cô An nói. Tuy vậy khi các trường mới này được xây, cầu tiêu không có trong bản vẽ.
Đường phố văn hóa Nguồn: OntheNet
Một phần của trách nhiệm xây dựng các nhà vệ sinh thuộc về chính quyền và các đoàn thể địa phương, những thành phần mà thường thiếu ngân quỹ hoặc sự quan tâm. Vì vậy, theo lời cô An, cuối cùng các cầu tiêu không được xây cất. Hậu quả là học sinh buộc phải dùng các bụi rậm xung quanh trường. “Thật là một điều không thể tưởng tượng được!” cô ta thốt lên.
Trần Duy Tạo, Cục trưởng Cục Cơ sở vật chất và Thiết bị trường học nói rằng sự việc không phải luôn luôn ở chỗ thiếu tiền. Mặt bằng cũng là một vấn đề. Trong những khu thành thị đông dân cư và sầm uất, các trường học có thể có ngân quỹ nhưng không có chỗ để xây thêm cầu tiêu, ông ta nói. Chính quyền các vùng ngoại ô thường có đất nhưng lại không có tiền.
Vấn đề sức khỏe
Chính phủ đang cố gắng giải quyết vấn đề này, theo lời ông Lã Quí Đôn. Vào năm 2006, chính phủ đã ra chỉ tiêu rằng tất cả học sinh mẫu giáo và trường học sẽ có nhà vệ sinh và tất cả trẻ em sẽ được xử dụng nước sạch vào năm 2010.
Nhưng ông Đôn nói rằng với nhịp độ xây dựng hiện tại, hầu như chắc chắn, mục tiêu đó sẽ không đạt được.
“Điều này có ảnh hưởng tiêu cực đối với sức khỏe và việc học hành của các em học sinh”, ông Đôn nói. “Các em có thể nín đi tiêu tiểu vì ghê tởm các cầu tiêu dơ dáy. Và với các trường học không có cầu tiêu, học sinh đành phải tìm nơi khác và như vậy sẽ gây ra các vấn đề ô nhiễm môi trường”
Với Tuấn, em không còn phải nín cho đến khi về nhà nữa. Phụ huynh tại trường tiểu học Hà Nội đã quá bất bình với vấn đề nhà vệ sinh dơ bẩn và lo ngại cho sức khỏe con cái của họ đến nỗi mà vài tháng trước đây họ quyết định đóng góp hàng tháng để thuê người chùi rửa các nhà vệ sinh.
Với 50 xu Mỹ một tháng cho mỗi gia đình, Tuấn và các bạn học của em không còn lo sợ khi vào nhà vệ sinh nữa!
Michael Jackson là thiên tài âm nhạc nhưng cuộc đời riêng gây nhiều tranh luận
Khó hình dung có một ca sĩ nào có thể khiến người hâm mộ yêu mến đến cuồng nhiệt và lâu dài như Michael Jackson – và cũng gây nhiều tranh cãi lớn.
Trên thế giới, Michael đã là siêu sao với các bản nhạc như Billie Jean, Beat It và Thriller. Nhưng với nhiều người khác, thành tựu âm nhạc của ông bị phủ mờ vì những tin tức đề cập sự kỳ dị, những lần thay đổi da thịt và đau đớn nhất là những cáo buộc lạm dụng trẻ em.
Sao thiếu nhi
50 năm trước, Michael Jackson ra đời trong một gia đình đầy ắp tài năng và tham vọng âm nhạc.
Ông là con thứ sáu trong gia đình chín anh em và khi chỉ mới 4 tuổi thì đã vào ban nhạc Jackson Five.
7 năm sau, nhóm có ca khúc đứng số một đầu tiên, I Want You Back.
Sang tuổi thiếu niên, Jackson đã kịp trở thành ngôi sao, đưa nhịp điệu disco và funk vào dòng nhạc soul cổ điển Motown.
Jackson trên show Top of the Pops của BBC năm 1972
Đến giữa thập niên 1970, sự nghiệp của Michael và các anh chị bắt đầu bế tắc.
Nhưng trong lúc Michael đang làm bộ phim âm nhạc The Wiz, ông gặp được người đàn ông sẽ đưa anh thành siêu sao.
Soạn nhạc gia và là nhà sản xuất, Quincy Jones, đã từng tạo dựng nhiều sản phẩm thành công cho Frank Sinatra, Aretha Franklin và George Benson.
Cơn sốt
Album solo của Michael, Off the Wall (1979), bán được hàng triệu đĩa nhờ công của ông Jones.
Đĩa nhạc tiếp theo, Thriller, thậm chí trở thành album bán chạy nhất mọi thời đại – với ít nhất 55 triệu đĩa đã được mua.
Không chỉ các ca khúc mà cả video clip cũng tạo nên cơn sốt. Chúng định hình hình ảnh của Michael: găng tay, chiếc mũ phớt, quần âu ngắn lộ tất trắng, giầy đen.
Tạp chí Time giữa thập niên 1980 mô tả chàng trai là “nhóm một người duy nhất giải cứu cho cả ngành âm nhạc”.
Năm 1985, bản nhạc lừng danh do Jackson và Lionel Ritchie viết chung, We Are The World, ra đời để giúp châu Phi.
Thriller là album bán chạy nhất mọi thời đại
Hiện tượng Jackson tiếp tục tỏa sáng khi năm 1987, anh phát hành album thứ ba, Bad. Đây cũng là album cuối cùng do nhà sản xuất Quincy Jones thực hiện cho anh.
Đĩa nhạc Dangerous (1991) đem lại những bản hit như Heal the World, Black and White.
Tuy vậy, album năm 1995, HIStory – tập hợp ca khúc mới và cũ – lại không làm công chúng tán thưởng như trước.
Bất chấp chiến dịch quảng cáo đắt tiền nhất cho một album, lên tới 30 triệu đôla, HIStory chỉ nằm trong các bảng xếp hạng thời gian ngắn.
Không rõ đây là do hành vi ngày càng khó hiểu của người ca sĩ, những đồn đoán về cuộc sống riêng tư hay chỉ vì quần chúng nay thích nhạc rap và hip-hop.
Tranh cãi
Nhưng riêng một bài trong đĩa - They Don't Care About Us với lời ca "Jew me, sue me" – làm nhiều người, gồm cả bằng hữu lâu năm là đạo diễn Steven Spielberg, xem nó mang tính bài Do thái.
Album cuối cùng của Michael Jackson, Invincible (2001), có nghĩa tiếng Việt là “Vô địch” nhưng ra mắt vào thời điểm tệ hại trong đời ông.
Sang năm 2003, ông bị cáo buộc lạm dụng một bé trai 14 tuổi. Phiên tòa 2005, kéo dài sáu tháng, xử anh trắng án.
Tin đồn phá sản lan rộng sau phiên xử, và Jackson chuyển sang Trung Đông sống một thời gian.
Ở đó ông kết bạn với con trai nhà vua Bahrain, Sheikh Abdulla Bin Hamad Bin Isa Al-Khalifa, người bảo trợ cho cuộc sống xa hoa của người nghệ sĩ.
Nhưng chính ông này sau đó kiện Jackson để đòi 7 triệu đôla, nói rằng ngôi sao không tuân thủ hợp đồng âm nhạc vốn dùng để trả nợ. Hai người giải quyết ngoài tòa hồi năm ngoái.
Michael Jackson kiếm được hàng trăm triệu đôla nhờ sự nghiệp kéo dài 40 năm.
Nhưng thu nhập của ông cũng thâm hụt vì cuộc sống mà nhiều người cho là lập dị và hoang phí.
Người hâm mộ nhớ mãi những buổi diễn của Michael Jackson
Chuyện Michael mua đồ chơi và đồ cổ đã trở thành huyền thoại, chưa kể chi phí chăm sóc lãnh địa Neverland khổng lồ ở bang California.
Có tin đồn nói rằng Michael Jackson hiện mắc nợ tới 500 triệu đôla.
Nhưng dẫu vậy, tài chính của ông cũng có thể không quá bi quan.
Ngoài khoản nợ, Michael Jackson cũng vẫn còn một số tài sản có giá trị ít nhất một tỉ đôla.
Trước hết là bản quyền các tác phẩm của chính ông.
Nhưng ông cũng có một quyết định đầu tư sáng suốt – năm 1985, Michael trả 47.5 triệu đôla để mua ATV Music Publishing, nơi sở hữu bản quyền của 251 ca khúc của ban nhạc Beatles.
Nó sau đó trở thành liên doanh với hãng Sony – giá trị hiện nay là vô cùng lớn.
Những năm sau này khi sự nghiệp ca hát đi xuống, Michael Jackson đã vay nhiều khoản tiền với thế chấp là dinh thự Neverland và ca khúc Beatles, nghe nói lãi suất rất cao.
Như vậy, ông để lại một di sản tài chính đầy rắc rối của những khoản nợ và tài sản đan xen nhau.
Năm nay, Jackson gây bất ngờ khi hứa sẽ diễn 50 buổi tại London từ tháng Bảy.
Nhiều người xem đây là biện pháp khẩn cấp để kiếm tiền trả nợ: nhà của ông ở California đang sắp bị lấy mất.
Mùa hè 2009 tưởng như sẽ là lời tạm biệt sau chót của Ông Vua nhạc Pop. Hơn một triệu vé đã bán sạch.
Nhưng nay không còn cơ hội để nhìn thấy Michael Jackson trên sàn diễn. Dẫu sao danh tiếng của ông sẽ còn mãi, nhờ một sự nghiệp phi thường có ảnh hưởng lớn đến âm nhạc toàn thế giới.
"Hiến pháp Việt Nam đã quy định rằng tất cả mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, thì không thể nói ông cấp này thì bị kiện, cấp khác không thể bị kiện."
Luật sư Hà Vũ nói ông sẽ gửi đơn khởi kiện hành chính đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên Tòa án Nhân dân Tối cao "trong một thời gian rất gần".
Ông cũng nói thêm: "Tôi tin là đơn của tôi phải được thụ lý".
Muốn tìm bài báo đã đăng, xin bạn type ( một tựa bài báo nào đó mà bạn nhớ mang máng, thí dụ: công an nhân dân bóp vú nhân dân ) ngay vào hàng cột có chữ Google Tìm kiếm Tuy chính, sau đó bạn bấm vào T
WELCOME BẠN ĐỌC
TRANG BÁO NHÀ được thành lập năm 2005. Meter đếm lượt bạn đọc viếng TBN thành lập ngày 31-12-2007
Recent Comments