Nguyễn Văn Lục “This book is dedicated to the idealists of the world, for whom history always end in disppointment,” Pierre Brocheux
Tôi viết lại một câu nói của Pierre Brocheux trong cuốn sách mới nhất của tác giả:
Ho Chí Minh. A Biography, xuất bản năm 2007 để cho thấy rằng cuốn phim
Sự thật về Hồ Chí Minhkhông dễđược mọngười chấp nhận. Sở dĩnhư vậy vì chính bản thân Hồ Chí Minh với cuộc sống thực và huyền thoại bao trùm chung quanh ông. Mặt nào là huyền thoại? Mặt nào là cuộc sống thực? Từxưa đến nay, nhiều tác giả vẫchưa tìm ra một câu trả lời thỏđáng.Pierre Brocheux có thểlà người “cuối cùng” tìm hiểcon người ấy và cũng không nghĩ rằng có thểquan điểm của ông về HồChí Minh được mọngười chấp nhận.
Xét về mặt cá nhân, con người hay nhân cách thì có thể tạm lột trầcon người ấra đượ. Nhưng xét về mặt lịch sửtrong đó ông Hồ là một trong những tác nhân ấy. Công việđặt vấđề công tội không hẳn dễ.
Cuốn phim
Sự thật về Hồ Chí Minhchỉ có giá trị tích cực là giải hóa những huyền thoại chung quanh ông. Đó là bước đầu cần làm.
Cuốn phim được ra mắt tại Orange County, trưa thứ bảy ngày 11 tháng 7. Theo đó thì có khoảng 500 người đã ngồi kín một nhà hàng tại thành phố Westminster và có khoảng 200 người phải đứng ngoài vì không đủ chỗ. Và theo một vị trong ban tổ chức, đây là lần đâu tiên mới có một cuốn phim loại này. Sách viết về ông Hồ thì nhiều, nhưng phim thì chưa có. Thật ra thì đây là cuốn phim đầu tiên đối với người Việt Nam chứ không phải đối với Mỹ. Stanley Karnow, tác giả viết Script, dày gần 800 trang cho một bộ phim dài 10 tập, có nhan đề: Viet Nam, A History. The first Complete Account of Viet Nam at War
Viet Nam, A History. The first Complete Account of Viet Nam at War (A companion to the PBS Television Series).
Phim
Sự thật về Hồ Chí Minhđi đến đâu được đón tiếp nồng hậu tại đó. Sự thành công của cuốn phim là sự thành công của những người đã cộng tác với ban tổ chức làm cuốn phim đó và cũng là thành công của người Việt Hải ngoại. Chúng ta phải làm một điều gì đó có ý nghĩa chung: Chung tầm nhìn, chung quan điểm không chấp nhận chế độ cộng sản, chung trong hành động và tránh xa những trung tâm chụp mũ, chia rẽ người Việt.
Người Việt hải ngoại phải lớn lên cùng với sự lớn lên của cộđồng với sự phát triển về mọi mặt và phảđi song đôi với ý thức về dân chủ và quyền tựdo tư tưởng.
Người chủ trì cuốn phim, cùng là tác giả muốđòi lại cái tên Sài Gòn cho miền Nam, linh mục Nguyễn Hữu Lễ, cho hay,
“Phim này không phải là cái phim mạt sát, không phải là phim đả kích, không phải một phim tố cộng, mà là phim muốn trình bày một sự thật về con người mà cộng sản cố tình che dấu bằng những huyền thọai, người ta coi như là vị thánh vị thần.”Phần tôi, tôi không đồng ý với phong trào đòi trả lại tên cho Sài Gòn. Đòi trả lại một cái tên thì để làm gì? Thực tế làm thế nào để đòi? Nhưng tôi đồng tình với quan điểm làm phim này không phải để mạt sát, không phải phim tố cộng. Đã đến lúc, chúng ta cần nâng cao tầm nhận thức về bản chất chế độ cộng sản để không chỉ người Việt quốc gia hải ngoại chống lại chủ thuyết ấy mà ngay cả những người dân trong nước mà một nửa là giới trẻ sinh sau 1975 và cũng mong ngay cả những người cộng sản cũng đồng thuận với chúng ta.
Chế độ cộng sản đã lỗi thời, không còn đáp ứng cho khát vọng con người trong vai trò giải phóng con người ra khỏi những bất công xã hội.
Nay là thời đại mới cần có những tư tưởng mới.
Những tư tưởng mới xuất phát chủ yếu từ nhu cầu của thời đại thế kỷ21. Mà tư tưởng Mác Xít tỏ ra không đáp ứng được. Nó là một thứ chủ nghĩa thiếu bộ mặt người. Vì nó mà hằng trăm triệu người đã phải hy sinh, trong đó có khoảng 5 triệu người Việt Nam đã hy sinh trong hai cuộc chiến.
Nó nhân danh con ngườđể giết hại hàng triệu, triệngườđể làm gì? Đạđượđiều gì? Có ba điều mà chủ nghĩa cộng sản ở ViệNam coi như khẩu hiệu hàng đầu cho cuộtranh đấu của họ là: Độc Lập, Tự Do và Hạnh Phúc. Đất nước ta hiện nay đã đạt được những gì 3 điều đó, ngay cả độc lập?
Đã thế, chống chủ nghĩa cộng sản phải trở thành một ý thức, một quan điểm gắn liền với vận mệnh dân tộc, đế tương lai Việt Nam. Chúng ta không thể chống cộng sản vì họ là cộng sản. Bởi vì có cộng sản những năm 30, 45, cộng sản 54, cộng sản 75 và cộng sản bây giờ.
Chống chủ nghĩa cộng sản bởi vì tương lai đất nước của mình.
Tôi nghĩ rằng nhà cầm quyền cộng sản cũng ý thức đượ điều đó. Họ lo sợ, nhưng là cái lo sợ mất nồi m chứ không phải lo sợ về tương lai đất nước. Cho nên, họ vẫn tìm cách bám vào nó, bám vào bóng dáng Hồ Chí Minh như một điểm tựa.
Nhưng một Hồ Chí Minh không thể vực dậy một đất nước đang băng hoại. Điều mà Hà Nội đang vận độn cái được gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” và “Học tập theo gương bác Hồ” để ra khỏi tình trạng băng hoại và trượt dốc, phá sản hiện nay. Nhưng mà ngay bản thân cái xác chết ấy ở Ba Đình liệu có thể tránh khỏi sự mục rữa với thời gian?
Việc giải thể những huyền thoại (Demystification) về Hồ Chí Minh là điều cần phải làm. Một điều mang ý nghĩa thời đại ngày nay.Trong một thế giới tin họ như ngày nay, đáng lẽ Hà Nội phải làm trước chúng ta mới phải.
Cuốm phim nay đã đi khắp nơi trên thế giới. Con số có hy vọng có thể lên đến hàng triệu người sẽ coi nó.
Nó như được mùa.
Đi đến đâu cuốn phim cũng được đón tiếp nồng hậu như vậy. Phải chăng vì cái danh “Bác Hồ”? Hay người ta muốn biết được sự thật về những huyền thoại do nhà nước cộng sản đã viết về ông?
Câu trả lời nằm ở câu hỏi thứ hai. Về cái danh xưng Bác Hồ, tôi có một ý kiến nhỏ về tên bác Hồ. Thường người Việt Nam có thói quen gọi tên người, chứ không ai gọi họ. Chẳng hạn ông Diệm, ông Thiệu, ông Giáp. Nếu ông Thiệu mà gọi là ông Nguyễn thì sẽ có biết bao nhiêu ông Nguyễn.
Ông Hồ là người duy nhấ được gọi bằng họ, dù là một họ đi mượn.
Nhưng cái thành công lớn nhất của bộ phim không hẳn ở cộng đồng hải ngoại mà là trong nước. Người ta cũng đua nhau tìm kiếm để xem. Và nay thì nó đã được in tràn lan ở trong nước rồi. Lan tràn trên youtube với hàng chục ngàn người vào xem hoặc trên các blogs.
Hà Nội “bức xúc” lắm. Vì kẻ thù nguy hiểm có cơ nguy làm sụp đổ chế độ là tin học và các blogs. Kẻ nào dùng gươm có nhiều phần chết vì gươm. Kẻ nào dùng tuyên truyền, huyễn hoặc, giả dối sẽ chết vì tin học.
Ba tuần lễ sau, họ trả đũa yếu ớt. Báo đảcho đăng bài
“Những thước phim trái sự thật, trái đạo lý”. Cái đạo lý nào đây? Trái đạo lý, trái sự thật ở chỗ nào thì họ không nói. Nói như thế, họ vẫn dùng bài bản cũ. Họ khinh thường lương tri mọi người. Họ nói tới âm mưu, xuyên tạc, bội nhọ Hồ Chí Minh.Trên tờ báo Quân đội Nhân Dân có bài viết
“Cảnh giác với thủ đoạn bôi đen lịch sử”,người viết là đại tá, Phó giáo sư, Tiến sĩ Phạm Văn Nhuận.
Đặc biệt, tờ Hà Nội mớcho đăng một bài viết của ông Trần Chung Ngọc, tác giả chính trên các diễn đàn giaodiemonline.com va sachhiem.netvới tựa đề
Những luận điệu rất rẻ tiền, vô giá trị trích từ Web sachhiếm.net. Tôi vào dò tìm bài của ông Trần Chung Ngọc thì chỉ có một bài tựđề viết đã lâu, từ 2007 tựa
Vài nét về cụ Hồ. Cũng trên tờ tạp chí Hồn Việt do Gs Mai Quốc Liên làm Tổng biên tập, tác giả là Trần Chung Ngọc viết bài với tựa đề
30 năm tôi đi tìm Hồ Chí Minh.Bài này thì đích thực là của ông Trần Chung Ngọc mà Hồn Việt chỉ đổi cái tựa đề bài. Nhưng sau đó Talawas trích đăng lại trên mục Spectrum. Ông Trần Chung Ngọc đã tức giận cho là Talawas đã vô trách nhiệm vì đổi tên bài. Thật sự chủ bút Talawas chỉđăng lại nguyên con bài viết đã đăng trên Hồn Việt.
Đáng lẽ điều này, ông Trần Chung Ngọc nên dành lời xỉ vả của ông cho hai diễn đàn trong nước mới phải. Ông lại im lặng.
Phản ứng “bức xúc” của Hà Nội còn được sự hỗ trợ của Web sachhiem.net với việc cho chiếu lại bộ film
Lễ quốc táng chủ tịch Hồ Chí Minh. Bộ film này là do hãng Nhật Nihon Dempa News quay lại các diễn biến từ1962-1969 mà đài truyền hình Việt Nam đã mua lại bản quyền. Kể cũng đáng thương hại vì đài truyền hình Việt Nam đã phả đi mua lại một bộ film tài liệu trong ít phút như thế! Trong film, nhiều cảnh quay trực diện nhiều phụ nữ và trẻ con Hà Nội và các nơi về dự đám tang đã khóc sướt mướt. Nhiều người ngã gục vì thương mến bác Hồ. Ngay Thủtướng Phạm Văn Đồng cũng ôm mặt khóc. Tôi được biết là những người dân được rỉ tai căn dặn là phải khóc. Còn Tổng bí thư Lê Duẩn, người nắm thực quyền cũng cầm lòng không đặng, lấy khăn tay lau nước mắt. Bao nhiêu phần trăm là thực và bao nhiêu phần tăm là giả, là đóng kịch thì không thể biết rõ được. Ông Đồng khóc thì còn hiểu được. Nhưng còn ông Tổng bí thư? Xin đọcđoạn này về số phận ông Hồ để rõ hơn ý đồ của ông Tổng Bí Thư:
“Rumors even circulated in Hanoi that Le Duan planned to replace Ho Chi Minh as president with Nguyen Chi Thanh, while relegating the veteran revolutionary to an innoculous positions as Director of Marxist-Leninist studies. Le Duan, of cousre, would retain control over the party.”
(Trích
Ho Chi Minh, a life, William J. Duiker, trang 537).
Bằng chứng rõ rệt là trong khi ông Hồ sang Trung Quốc chữa bệnh thì ở nhà, Lê Duẩn quyết tổng tấn công và nổi dậy trong dịp tết mâu thân 1968,
“In his absence, the Politburo had engaged in a momentous debate on whether to launch the long-awaited ‘general offensive and uprising’ that had been under consideration since the beginning of the decade.” (Trích như trên, trang 557).
Cái hay của cụ Hồ là đã đạt được cả nước đóng kịch và họ đã đóng trọn vẹn trong ngày tang lễ ấy.
Nhận xét nội dung cuốn phimĐể thực hiện bộ phim này, ban tổ chức đã mời 31 nhân chứng là những người đã từng sống ngoài Bắc như Vũ Thư Hiên, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần hoặc là người ngoại quốc như bà Sophia Quinn-Judge, tác giả. The missing years 1919-1941 Oliver Todd. Tôi chỉ lấy rất lấy làm tiếc không mời được tác giả William J. Duiker và Pierre Brocheux. Phía những nhà văn, nhà báo, viết sử ở miền Nam trước 1975 chiếm đa số như tác giả quen thuộc Minh Võ với cuốn
Hồ Chi Minh, nhân định tổng hợp, các người viết sử như Vũ Ngự Chiêu, Trần Gia Phụng và quý ông Bùi Diễm, Nguyễn Ngọc Bích, Lê Hữu Mục, linh mục Phan Văn Lợi, Nguyễn Tường Bách và nhiều vị khác như Tôn Thất Thiện trong phần chót cuốn phim...
Trong bấy nhiêu tác giả được mời, tôi mong mỏi qua cuốn Phim sẽ giúp tôi nhìn ra được “chân dung” thật của Hồ Chí Minh.
Nhưng thật công việc đó không dễ làm được. Điều nên tránh là sự mẫn cảm quá độ khi phân tích và suy đoán, Excessive psychoanalysis and speculate trong các nhận định.
Đó là điều căn bản để tìm hiểu Hồ Chí Minh để tránh hai thái cực tuyên truyền và xưng tụng. Nhưng trước mắt, tác động tuyên truyền của phim Sự thật về Hồ Chí Minh thì thực sự có kết quả hữu hiệu. Người chưa biết thì biết thêm, người biết rồi vì thật ra chỉ là sử liệu cũ được biết rồi thì refresh cái trí nhớ của mình.
Mặt trái của con người ông Hồ bị bóc trần ra công khai, khó mà chống đỡ.
Sự có mặt của những nhân vật sống như một số nhân chứng làm cho các sự kiện sống động hơn.
Tuy nhiên những yêu cần về sự chính xác sử tính và nội dung của sự kiện lịch sử cũng không thể nào thiếu xót được. Không thể bỏ quên những sự kiện trọng yếu vốn làn nên lịch sử ấy, mặc dầu những sự kiện ấy có thể gây bất lợi cho nội dung cuốn phim này.
Về điều này, tôi có cảm tưởng có một số điểm trọng yếu trong cuộc đời Hồ Chí Minh chưa được khai triển đúng mực.
Về phong cách trình bày của các tác giả thì rõ ràng chừng mực. Các nhân chứng đều trình bày một cách khách quan sự thực và không có tính cách bôi nhọ ông Hồ Chí Minh như ông Trần Chung Ngọc hay Hà Nội cáo buộc.
Họ không có nhu cầu phải bôi nhọ, nhưng họ có bổn phận và trách nhiệm tinh thần phải nói lên sự thực.
Sự thể nó như thế là như thế. Các nhân chứng trên chỉ làm công việc rà xét và loại bỏ những huyền thoại, những thổi phồng ngay cả dối gạt của Hà Nội về con người ông Hồ.
Tôi nghĩ rằng giai đoạn sùng bái ông Hồ, The Ho cult,đã qua rồi. Chiếtranh đã qua rồi. Chúng ta không có nhu cầu đó nữ. Như William J Duiker đã viết:
“All people at war must have their founding myths. And many feel today that the official view of of Uncle Ho as the unsullied paragon of revolutionary virtue should be replaced by a more realistic image that portrays him as a fallible human beings.”
(Trích Ho Chi Minh , William L. Duiker, trang 575)
Thời những thần tượng giả đã qua rồi. Hãy để ông Hồ là một người bình thường sẽ dễ được chấp nhận hơn.
Tiếp tục thần tượng ông là một phản bội chính ông Hồ vậy.
Cuốn phim
Sự thật về Hồ Chí Minhvới nội dung trình ày được chia ra làm 6 đề mục nhưsau: Thân thế, đạo đức, tư tưởng, bản chất, di sản và tội ác Hồ Chí Minh.
Trong sự phân chia này đề mục “tội ác Hồ Chí Minh” có tính cách áp đặt như một thứ tòa án xét ra có thể thay thế bằng một từ khác cho nhẹ hơn. Ta vẫn có thể trình bày một sự kiện lịch sử, dù là tội ác mà không cần phải có một tiêu đề như thế. Tự người đọc đủ thông minh và phán đoán để hiểu.
Có những đề mục được nhấn mạnh khá kỹ càng do nhiều nhân chứng cùng đề cập tới và chắc chắn được độc giả theo dõi kỹ như Thân thế, đạo đức Hồ Chí Minh thì đối với tôi lại tỏ ra không mấy cần thiết. Trong khi đó những đề mục như vai trò của Hồ Chí Minh trong việc chống Pháp, dành độc lập lại ít được nói tới. Mà đó lại là điều quan trọng nhất.
Không thể nói tới chiến thắng Điện Biên Phủ hay không thể nói tới một cuộc cách mạng ở Việt Nam mà không nói tới Hồ Chí Minh. Lịch sử sau này, dù muốn, dù không cũng phải thấy rằng lịch sử dân tộc Việt Nam gắn liền với những hoạt động chính trị của đảng cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh. Ta không thể phủ nhận được điều đó.
Nếu nó có những sai lầm nghiêm trọng thì chuyện đó tính sau.
Về thân thế Hồ Chí MinhTheo tôi, việc tâng bốc về dòng họ, về thân sinh ông Hồ Chí Minh, cũng như phong thần về con đường làm cách mạng cứu nước của Hồ Chí Minh như những người cộng sản đã tô hồng là không nên. Làm như thể con làm cách mạng thì bố cũng phải làm cách mạng. Làm như thể với 21 tuổi đầu, Hồ Chí Minh đã sớm ý thức được vai trò bôn ba hải ngoại để tìm đường cứu nước rồi.
Sau này, lịch sử sẽ cho thấy, những gì người cộng sản tô vẽ cho bố ông Hồ cũng như bản thân ông Hồ Chí Minh chỉ làm hại hình ảnh trung thực về chính ông ấy.
Chính những người cộng sản đã bôi nhọ ông Hồ chứ không phải những người quốc gia hoặc 31 nhân chứng ở trên.
Chính vì thế khi được hỏi về nét chính của ông Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Gia Kiểng đã không ngần ngại cho nét chính ấy là
Ông là một con người lý lịch không rõ rệt.Phần tôi nghĩ rằng lý lịch không rõ rệt của ông Hồ là một điều không quan trọng. Cho dù bố ông Hồ chẳng may có theo Tây thì không phải vì thế làm mờ đi cuộc đời chính trị của ông Hồ.
Bệnh ấu trĩ và vĩ cuồng của người cộng sản một lần nữa cho thấy họ thiếu ý thức và hiểu biết nên mới che dấu, man khai về tiểu sử của ông Hồ. Thật ra về mặt nhân bản thì nên chấp nhận ông Hồ như là ông Hồ trong cái xấu lẫn cái tốt của ông ấy. Trong nhân cách cuộc đời một con người, bao giờ cũng có phần lỏng chảy (fluidity) từ xấu tốt qua lại.
Nhưng phần những người quốc gia, tôi không thấy cần thiết phải xoi mói để tìm ra những gian trá, bất nhất về ngày sinh tháng đẻ khác nhau cũng như đến 40 tên khác nhau của Hồ Chí Minh. Việc che dấu tên tuổi, đổi tên là một việc chẳng những bình thường và cần phải làm đối với một người làm chính trị như ông Hồ. Chẳng lẽ không che dấu tên tuổi và cứ chường mặt ra để bị bắt sao? Và mặc dù đã che dấu mà ông vẫn còn bị bắt như thế ở Hồng Kông. Xin được trích dẫn tài liệu báo chí ở Hồng Kông loan tin về việc ông bị bắt giữ này:
“Nguyen Ai Quoc, the supreme leader of the Annamite revolutionist has been arrested in Hong Kong. Nguyen, surnamed ‘The patriot’ by Frenchmen and Annamites, was a close associate of the late Dr. Sun Yat-sen. He was a prominent speaker at the Pan-Asiatic. Congress of Asiatic peoples at Canton in 1925, and as a honorary member of the Chinese Kuomingtan he had appeared at sessional meetings at which he spoke on the identity of aims between the Chinese and Annamite people.”
(Trích như trên, trang tài liệu về hình ảnh)
Hồ Chí Minh
Nguồn: bp.blogspot.com
Ông Hồ đổi tên, có đến 5 ngày sinh tháng đẻ khác nhau là điều hiểu được và đừng coi đó như một sự dối trá bản chất cần phanh phui ra. Ngay thời đó, ông đã “nổi tiếng” lắm rồi và người Pháp coi ông như một đối tượng phải truy lùng ở Trung Quốc và đồng thời tìm cách để dẫn độ ông về Việt Nam.
Thay đổi bất nhất về ngày tháng năm sinh cũng như tên tuổi không phải là lý do để lên án ông Hồ được. Có lẽ hay nhất là hãy xét đến những hoạt động của ông ấy và dựa trên đó đánh giá về ông.
Về đơn xin nhập họtrường thuộđịa của Nguyễn Tất ThànhMặc dầu rất trân trọng một số tài liệu lưu trữ mà ông Vũ NgựChiêu đã tìm đượtrong thư khố ở Paris, tôi vẫn không đồng ý việc suy diễn có nhiều hậu ý về hai lá thư sau đây. Hai ông Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu sao lục được hai lá thơ xin học trường thuộc địa Paris trong thư khố Paris và trong đó cho thấy Nguyễn Tất Thành bị bác đơn. Ông Vũ Ngự Chiêu nhân cơ hội đó đã viết bài,
“Từ mộng làm quan đến đến đường Cách Mạng Hồ Chí Minh và trường thuộc địa” đăng trên báo Đường Mới, số 1, Paris, 1983, trang 8-25 (Trích lại trong
Án tích cộng sản Việt Nam, Trần Gia Phụng, trang 403). Tôi cho rằng tựđề bài báo trên có phần ác ý. Nguyễn Tất Thành muốn sang Pháp thì phải tìm mọi cách đi làm bồi Tầu, rồi nghĩ cách để học hành. Học ở đâu, nếu không phải là xin vào trường thuộc địa ở Paris. Làm đơn thì không khỏi có chỗ năn nỉ. Cho dù có xin học trường thuộc địa thì căn cứ vào đâu để nói ông có tham vọng đi làm quan? Cho dù ông có được nhận vào họctrường thuộc địa đi nữa thì ông vẫn có thể tranh đấu chống Pháp.
Và cả đời ông đã chứng minh điều đó. Con người ông là con người muôn mặt. He is multifaceted. Và kể từ khi vào Sàigòn năm 1911, mỗi bước đường ông di là một kinh nghiệm một học hỏi, một khám phá, một nhẫn nhục chịu đựng, một cách đối phó, ứng xử để tồn tại và ông có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu mong muốn. Một thanh niên quê mùa lần đầu tiên vào Sài Gòn được thấy đèn điện, được mút cây kem lần đầu đều là những khám phá. Rồi đến khi lên Tầu buôn, Nguyễn Tất Thành trở thành Văn Ba, học ăn cơm tây, ăn thịt bò, ăn khoai tây và ăn súp cũng bằng cái xiên trên tầu Amiral Catouche-Tréville. Và làm thế nào để thuyết phục được viên thuyền trưởng chấp nhận cho một thanh niên gầy ốm yếu như thế làm bồi Tàu? Phải phấn đấu để lo cho cái dạ dày trước đã.
Đến Paris, chữ Tây ăn đoong, Quốc gạ gẫm một cô đầm, làm bồi để cô ấy kèm thêm tiếng Pháp và sau đó dời Marseille lênh đênh thêm hai năm nữa.
Nhưng trước khi dời Marseille, Quốc đã viết hai lá thư xin nhập học trường thuộc địa. Và chính vì hai lá thư này bổ xung thêm vào những tranh cãi về cuộc đời của ông.
Việc xin đi học trường thuộc địa sẽ không gây một tì vết gì đến cuộc đời làm chính trị của ông sau này nếu hồ sơ này được bạch hóa ngay từ đầu.
Cái sai lầm, cái làm hoen ố cuộc đời chính trị của ông Hồ vẫn là cái tội che dấu của Hà Nội. Đáng nhẽ thay vì che dấu thì viết như thế này,
Để đi tìm con đường cứu nước, Bác Hồ bắt đầu xin làm bồi trên các thương thuyền và sau đó muốn khởi đầu sự nghiệp tranh đấu, xin học trường thuộc địa... Nhưng đơn bị người Pháp từ chối. Việc đã không thành. Bác tiếp tục con đường tranh đấu...Viết như thế thì sau này ai bắt bẻ được? Và cái công sao lục của ông Vũ Ngự Chiêu lúc đó chỉ có giá trị như một tấm giấy hành chánh thông thường. Nhưng nếu ta trích dẫn đầy đủ nguyên văn câu của cậu Quốc thì như sau,
“Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi.Tôi ước mong trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được hưởng những ích lợi của nền học vấn.”Chỉ căn cứ vào một lá đơn xin học này đã vội cho rằng ông Hồ có mộng làm quan thì có phần quá đáng chăng? Cuộc đời của ông Hồ ở Paris là một cuộc đời hoàn toàn của một người làm chính trị, tìm con đường cứu nước như tất cả những người khác. Năm 1925, ai là người đưa ra Le Procès de la colonisation Francaise? French colonisation on trial. Viết thì có thể nhiều người tài giỏi trí thức hơn ông như Phan Văn Trường viết gì chả được. Nhưng dám công khai đưa ra lại là một chuyện khác. Thật rõ ràng như vậy.
Mà nếu chỉ căn cứ vào những lá đơn như thế thì chẳng những không phải chỉ cậu Nguyễn Tất Thành mà ngay cả khi đã là Hồ Chí Minh, ông Hồ đã viết nhiều thư năn nỉ như thế: 8 lần gửi thư cho TT Mỹ không được trả lời. Thư năn nỉ J. Sainteny, năn nỉ Staline, năn nỉ Mao Trạch Đông, hối lộ tướng Lư Hán bằng tiền quyên được trong tuần lễ vàng, đi phò Borodine, đi theo Tôn Dân Tiên, liên lạc tìm sự giúp đỡ của Tình báo chiến lược Mỹ OSS tại Tuyên Quang, liên lạc với thiếu tá Allison K. Thomas. Và người nào đã gặp Hồ Chí Minh rồi thì đều không thiếu lời khen ngợi. Nguyễn Tất Thành năn nỉ mọi người, tất cả những ai có thể năn nỉ miễn là đáp ứng được nguyện vọng của ông.
Các nhà viết sử sau này lấy làm tiếc là nhà trắng có thể đã bỏ cơ hội bắt tay với Hồ Chí Minh,
“There is good reason for kepticism, then, that a conciliatory gesture from the White House in 1945 or 1946 would have been sufficient to lure Ho Chi Minh and his colleagues onto the capitalist road.” (Trích như trên)
Không nên nhìn ông Hồ đơn giảnhư thế.
Phải nhìn ông Hồ Chí Minh như mộngười của thời cuộc. Pierre Brocheux gọi là “Man of Situations” biết lợi dụng thời cơ, hơn nữa là một event-making man.
Đó là một con người làm chính trị muôn mặt. Việc đánh giá cũng phải muôn mặt.
Vấn đề tổ chức sinh nhật 100 năm sinh nhật Hồ Chí Minh như một danh nhân thế giớiTheo ông Nguyễn Văn Trần ở Paris trình bày cho biết, nhà nước cộng sản qua ông Nguyễn Đông Giang đã gửi một đơn lên Unesco ghi vào chương trình tổ chức sinh nhật thứ 100, sinh nhật Hồ Chí Minh như một danh nhân thế giới. Nhưng theo ông Nguyễn Văn Trần cho hay, nội dung Quyết nghị này không có câu: Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới và đồng thời Unesco từ chối đứng ra tổ chức sinh nhật thứ 100 của Hồ Chí Minh.
Người viết xin gửi thêm một thông tin do ông Phương Nam, viết trên Văn Tuyển để phơi bày sự dối trá của chính quyền trong nước. Theo ông Phương Nam thì tại Việt Nam cho thấy, sách Giáo dục công dân lớp 7, nhà xuất bản giáo dục năm 1997, trang 53 đã công khai có một bài đọc thêm nhan đề
Tinh hoa của dân tộc Việt Nam góp phần vào tinh hoa thế giới. Nội dung khẳng định một sự kiện là Tổ chức giáo dục và khoa học và văn hóa của Liên Hiệp Quốc, tức Unesco United Nations Educational, Scientific and Cultural Organisation đã ra một nghị quyết công nhận ông là một danh nhân thế giới, trong đó có đoạn:
“Chủ tich Hồ Chí Minh là một hiện tượng kiệt xuất về quyết tâm của cả một dân tộc, đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng cho nhân dân Việt Nam, góp phần vào công cuộc đấu tranh chung cho các dân tộc vì hòa bình, độc Lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ.”
(Trích Nghị Quyết Unesco, sách đã dẫn).
Thật ra Hồ Chí Minh mới chỉ nằm trong danh sách tên những người được đề cử và cụ thể chưa có một nghị quyết nào như vậy. HồChí Minh chưa bao giờ được chính thức công nhận là danh nhân thế giới cả.
Hà Nội dám phịa ra như thế đấy.
(Còn tiếp)
© DCVOnline
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=6722
Recent Comments